16:55 EDT Thứ bảy, 24/08/2019

Tin Tức

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 15


Hôm nayHôm nay : 3716

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 99355

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 8708045

Trang nhất » Dưỡng linh » Học Kinh Thánh hằng ngày

Bài Mới

THƠ: CÓ CÒN MÙA THU KHÔNG EM…?

THƠ: CÓ CÒN MÙA THU KHÔNG EM…?

Chúa ban cả mùa xuân cho cuộc đời Khi em nhìn một chiếc lá thu rơi Đó là lúc nụ non vờn thai nghén Ủ đông dài tỉnh giấc trước thềm xuân.

Xem tiếp...

Ra Khỏi Ai Cập

Thứ tư - 29/05/2019 21:06
Ra Khỏi Ai Cập

Ra Khỏi Ai Cập

Kinh Thánh: Xuất Ê-díp-tô Ký 12:37-42 Câu gốc: “Khi mãn bốn trăm ba mươi năm rồi, thì, cũng trong ngày đó, các quân đội của Đức Giê-hô-va ra khỏi xứ Ê-díp-tô” (câu 41).


Ra Khỏi Ai Cập


            Kinh Thánh: Xuất Ê-díp-tô Ký 12:37-42
 

            Câu gốc: “Khi mãn bốn trăm ba mươi năm rồi, thì, cũng trong ngày đó, các quân đội của Đức Giê-hô-va ra khỏi xứ Ê-díp-tô” (câu 41).
 

            Câu hỏi suy ngẫm: Ngưởi Ít-ra-ên đã ra khỏi Ai Cập như thế nào? Chúa đã thực hiện lời hứa với ông Áp-ra-ham ra sao? Phân đoạn Kinh Thánh này nhắc nhở bạn điều gì về Đức Chúa Trời?
 

            Sao bao nhiêu năm trông đợi, giờ đây tuyển dân nếm trải sự tự do! Họ đi từ Ram-se đến Su-cốt, hướng đến con đường vào hoang mạc dẫn đến xứ Ca-na-an. Tại Ai Cập, Đức Chúa Trời đã làm thành lời hứa với ông Áp-ra-ham về một dòng dõi đông như sao trời, nhiều như cát biển (Sáng Thế Ký 15:5). Họ đã sinh sản nhiều thêm cách diệu kỳ khiến Pha-ra-ôn phải khiếp sợ. Bảy mươi người trong gia đình ông Gia-cốp ngày trước, giờ đây đã nhân lên đến sáu trăm ngàn đàn ông đi bộ (câu 37). Ước tính cả con trẻ, người già, và phụ nữ thì dân số của tuyển dân lên đến hai triệu người. Bằng chứng hiện hữu sống động của Đức Chúa Trời giữa họ khiến một số đông người ngoại bang quyết định đi theo tuyển dân ra khỏi Ai Cập (câu 38).
 

            Vì bị đuổi khỏi Ai Cập gấp rút, dân Chúa không có thời gian chuẩn bị lương thực, nên họ vội vã đem theo bột không men. Đây cũng là cơ hội để họ trải nghiệm sự chu cấp thực phẩm của Chúa trong hoang mạc. “Người ta sống chẳng phải chỉ nhờ bánh mà thôi, song nhờ mọi lời nói ra từ miệng Đức Chúa Trời” (Phục Truyền 8:3; Ma-thi-ơ 4:4). Đức Chúa Trời là Đấng chu cấp mọi nhu cầu để chúng ta sống và sống dư dật!
 

            Trong khi Chúa cho ông Áp-ra-ham biết dòng dõi của ông sẽ làm kiều dân ở đất khách, phải phục dịch cho dân bản xứ và bị họ áp bức trong 400 năm (Sáng Thế Ký 15:13); người Ít-ra-ên đã sống ở Ai Cập 430 năm (câu 40). Thoạt nhìn, chúng ta thấy dường như sự giải cứu của Chúa đến chậm hơn 30 năm so với lời Ngài hứa. Nhưng nhìn lại lịch sử, tuyển dân đã có một thời gian được làm thượng khách, hưởng mọi sự ưu ái của Pha-ra-ôn khi ông Giô-sép còn làm tể tướng đương triều. Vậy nên tuyển dân cư ngụ tại Ai Cập 430 năm; trong đó phục dịch và bị người Ai Cập hà hiếp 400 năm. Chúa không chậm trễ như người ta tưởng.
 

            Lời Chúa cho biết rằng: “Ấy là đêm Đức Giê-hô-va canh giữ, vì trong đêm đó Ngài đã đem dân Ít-ra-ên ra khỏi Ai Cập” (câu 42a BTTHĐ). Đức Chúa Trời thành tín biết bao! Ngài canh giữ thời điểm để giải cứu con dân Ngài đúng theo hoạch định tốt đẹp đã được ấn định. Chúng ta phải học hỏi và suy ngẫm Lời Chúa để hiểu đúng ý định của Chúa và yên nghỉ trong đức thành tín của Ngài. Sau cùng, Chúa muốn dòng dõi Ít-ra-ên đáp ứng với lòng tôn kính và biết ơn Ngài qua việc giữ lễ Vượt Qua.
 

            Bạn đã thể hiện lòng tôn kính và biết ơn Chúa như thế nào?
 

            Lạy Đức Chúa Trời, Đấng tể trị trên mọi loài vạn vật, con tin Chúa là Đấng Toàn Tri, Toàn Năng, Công Bằng, và Yêu Thương. Xin cho con sống bình an trong sự hướng dẫn, chăm sóc, và giải cứu của Ngài.
 

Nguồn: vietchristian.com

Từ khóa: n/a

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn