03:55 ICT Chủ nhật, 27/09/2020

Tin Tức

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 40

Máy chủ tìm kiếm : 1

Khách viếng thăm : 39


Hôm nayHôm nay : 1659

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 238985

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 11253424

Trang nhất » Dưỡng linh » Thuyết Trình

Bài Mới

CÓ CÒN MÙA THU KHÔNG EM?...

CÓ CÒN MÙA THU KHÔNG EM?...

Chúa ban cả mùa xuân cho cuộc đời Khi em nhìn một chiếc lá thu rơi Đó là lúc nụ non vờn thai nghén Ủ đông dài tỉnh giấc trước thềm xuân.

Xem tiếp...

Mùa Xuân, Nói Chuyện... Dịch Bệnh

Thứ hai - 10/02/2020 08:20
Mùa Xuân, Nói Chuyện... Dịch Bệnh

Mùa Xuân, Nói Chuyện... Dịch Bệnh

Mùa xuân 2020 nầy đến với nhân loại trên hành tinh nầy...khác với những mùa xuân đã qua nhiều thật là nhiều, vì mùa xuân nầy con người chưa vui chơi được bao nhiêu như lòng mong muốn, thì đã phải lo lắng dồn dập kéo theo ngay sau đó.


Mùa Xuân, Nói Chuyện... Dịch Bệnh

         Kinh Thánh: Công Vụ 5: 38, 39; 26: 14, 15; Rô-ma 3: 23; 6: 23; I Giăng 1: 8, 9 (BDM)
 

         Kính chào quý độc giả, thính giả thân mến,
 

         Thi sĩ Xuân Diệu nói rất đúng rằng:
 

“Xuân đang tới nghĩa là xuân đang qua
Xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già...”

 

         Xuân đang tới, đang về với mỗi một người trong chúng ta và rồi một thời gian ngắn nữa, xuân sẽ đi qua thôi.
 

         Xuân mới đến là xuân còn...non, nhưng chỉ một thời gian ngắn nữa thôi, là xuân sẽ...già liền.
 

         Xuân đến, xuân đi, xuân lại lại mỗi khi còn trời đất, còn thời gian, còn con người chúng ta trên trần gian nầy phải không bạn? Nhưng trong tương lai, đến ngày tận thế, Chúa sẽ đem mọi người tin Chúa Giê-xu về trên Thiên đàng ở với Ngài mãi mãi trong phước hạnh không bao giờ dứt, và đoán phạt ma quỷ cùng những ai không tin nhận Chúa Giê-xu trong lửa địa ngục chẳng hề tắt, thì lúc bấy giờ, sẽ không còn thời gian nữa. Và một khi không còn thời gian thì có nghĩa là cũng không còn mùa xuân hay bất cứ mùa nào khác cho con người chúng ta thưởng thức nữa đâu.
 

         Mùa xuân 2020 nầy đến với nhân loại trên hành tinh nầy...khác với những mùa xuân đã qua nhiều thật là nhiều, vì mùa xuân nầy con người chưa vui chơi được bao nhiêu như lòng mong muốn, thì đã phải lo lắng dồn dập kéo theo ngay sau đó. Thật đúng như Nguyễn Du tiên sinh ngày xưa đã...tiên đoán “Ngày vui ngắn chẳng đầy gang”.
 

         Sự lo lắng đó là gì? Đó chính là đại dịch virus corona Vũ Hán.
 

         Nhân loại đang vui xuân ngon lành, bỗng nhiên, tại họa thình lình vụt đến từ xứ sở có dân số đông nhất hành tinh nầy, là Trung Quốc.
 

         Vũ Hán là một thành phố ở miền Trung của Trung Quốc, nằm ở ngã ba sông Dương Tử và sông Hán Thủy. Vũ Hán có số dân với hơn mười một triệu người và được xem như là một “Chicago của Trung Quốc”. Nói đến thành phố Vũ Hán là người ta không thể không nhớ đến một danh thắng mang dấu ấn văn chương rất nổi tiếng của Trung Quốc cũng như của cả thế giới, đó là Hoàng Hạc Lâu. Khi nói đến Hoàng Hạc Lâu, những người yêu văn chương thơ phú không thể không biết đến bài thơ cùng tên của đại thi hào Thôi Hiệu như sau:
 

“Tích nhân dĩ thừa Hoàng Hạc khứ
Thử địa không dư Hoàng Hạc lâu
Hoàng Hạc nhất khứ bất phục phản
Bạch vân thiên tải không du du
Tĩnh xuyên lịch lịch Hán Dương Thụ
Phương thảo thê thê Anh Vũ châu
Nhật mộ hương quan hà xứ thị
Yên ba giang thượng sử nhân sầu.”

 

         Bài thơ Đường nổi tiếng nầy đã được nhà thơ Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu dịch sang thể thơ lục bát quen thuộc của người Việt Nam cực hay, khó có ai dịch hay hơn:
 

“Hạc vàng ai cưỡi đi đâu?
Mà đây Hoàng Hạc riêng lầu còn trơ
Hạc vàng đi mất từ xưa
Nghìn năm mây trắng bây giờ còn bay
Hán Dương sông tạnh, cây bày
Bãi xa Anh Vũ xanh dày cỏ non
Quê hương khuất bóng hoàng hôn
Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai.”

 

         Một bài thơ cực hay, nếu không muốn nói là bài thơ hay nhất đời Đường.
 

         Khi đọc Hoàng Hạc Lâu không ai là không cảm thấy một nỗi buồn vương nhè nhẹ như...lãng đãng quanh mình. Một cảnh đẹp mơ màng, một tâm hồn vương vấn hoài niệm đầy nhớ tiếc như quyện vào nhau làm nỗi lòng người lữ khách như dâng trào bao cảm xúc khó nói nên lời.
 

         Bài thơ hay đến nổi một hôm đại thi hào Lý Bạch đến Hoàng Hạc Lâu muốn làm thơ ca tụng cảnh đẹp nầy thì thấy bài thơ của Thôi Hiệu đề trên vách rồi, nên ông liền vứt bút, không dám làm thơ nữa. Lý Bạch rằng:
 

Nhãn tiền hữu cảnh đạo bất đắc
Thôi Hiệu đề thi tại thượng đầu...

 

         Dịch thơ:
 

“Trước mắt có cảnh nói không được,
Vì thơ Thôi Hiệu ở trên đầu”

 

         Nhưng hôm nay, khi nói đến Vũ Hán, người ta không còn thấy...hấp dẫn như xưa nữa, không còn thấy...thơ mộng như xưa nữa, khi dịch viêm phổi cấp Vũ Hán khởi phát và bùng nổ ra khắp nơi từ nơi một thời...thơ mộng nầy.
 

         Dịch cúm viêm phổi cấp Vũ Hán, được tường thuật là “bắt đầu vào giữa tháng 12 năm 2019 tại thành phố Vũ Hán trong tỉnh Hồ Bắc ở miền Trung Trung Quốc, khi một nhóm người bị viêm phổi không rõ nguyên nhân, đã tiếp xúc chủ yếu với những người buôn bán làm việc tại chợ bán buôn hải sản Hoa Nam, nơi bán động vật sống. Sự lây nhiễm từ người sang người đã được xác nhận cùng với tỉ lệ bùng phát dịch tăng nhanh vào giữa tháng 1 năm 2020. Triệu chứng của bệnh bao gồm sốt, ho, khó thở, và thậm chí có thể gây thiệt mạng.
 

         Tính tới ngày 02 tháng 02 năm 2020, khoảng 14,569 ca nhiễm đã được xác nhận toàn cầu, tất cả các tỉnh của Trung Quốc đều ghi nhận có ca nhiễm. Các ca nghi ngờ đầu tiên được báo cáo vào ngày 31 tháng 12 năm 2019, với các triệu chứng đầu tiên xuất hiện khoảng hơn ba tuần trước đó, vào ngày 8 tháng 12 năm 2019. Sau đó, những người tiếp xúc gần gũi với người bị nghi ngờ mắc bệnh đã được theo dõi. Ngày 9 tháng 1 năm 2020, ca tử vong do 2019-nCoV đầu tiên xảy ra ở Vũ Hán.” (Theo https://vi.wikipedia.org)

 

         Theo một bản tin đáng tin cậy khác, thì đến ngày 03. 02. 2020, số người bị nhiễm bệnh viêm phổi cấp Vũ Hán tăng lên đến 20. 622 người, và có 426 người chết, gần 30 nước có người bị nhiễm bệnh.
 

         Điều đó cho thấy số người bị nhiễm và bị chết tăng lên từng ngày, thậm chí từng giờ. Thật đáng sợ!
 

         Sở dĩ dịch viêm phổi cấp nầy lây lan nhanh và đáng sợ như hiện nay là vì do nhà cầm quyền Trung Quốc có thói quen...ém nhẹm, bưng bít thông tin, vì sợ ảnh hưởng đến kinh tế, ảnh hưởng đến việc ổn định chính trị, ảnh hưởng đến quyền lực cai trị của mình. Cho đến khi nào không thể ém nhẹm được nữa, không thể bưng bít được nữa thì mới công bố cho thế giới biết. Và đến khi ấy, thì những người bị nhiễm bệnh đã phát tán dịch bệnh ra khắp nơi rồi, gây sự tổn hại đến cho không chỉ người dân Trung Quốc, mà còn cho cả thế giới. Thói ém nhẹm, bưng bít thông tin, nói không đúng sự thật của vấn đề là một thói xấu đáng phải bị lên án và loại bỏ trong một thời đại văn minh như hiện nay. Đó là một thói xấu thật độc ác.
 

         Còn nhớ năm 2002, dịch cúm SARS cũng bùng nổ ở Trung Quốc, và nhà cầm quyền cũng tìm mọi cách bưng bít và kiểm soát thông tin, không cho thông tin đúng sự thật được loan ra ngoài cho mọi người biết mà đề phòng. Cuối cùng, dịch bệnh lan ra đến gần ba mươi quốc gia, làm chết gần 800 người. Thật đáng sợ!
 

         Bệnh viêm phổi cấp nầy đang còn làm cho cả nước Trung Quốc lo sợ và cả thế giới phải đề phòng, thì bệnh cúm gà H5N1 lại xảy ra tại Tỉnh Hồ Nam gần Hồ Bắc. Chưa hết, lại còn có động đất 5. 1 độ richter vừa mới xảy ra tại tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc vào ngày 03. 02. 2020 nữa.
 

         Thêm vào đó, cuộc chiến thương mại Mỹ-Trung lại càng làm cho Trung Quốc thêm phần chao đảo ngay lúc dịch bệnh tràn lan, và các quốc gia khác vì phải đề phòng dịch bệnh lây lan đến dân mình nên cũng quyết định...đóng cửa các chuyến bay đến Trung Quốc và ngược lại, cũng không cho các chuyến bay từ Trung Quốc đáp xuống nước mình. Được biết có chừng mười ngàn chuyến bay trên toàn cầu đến Trung Quốc đã bị đình chỉ trong thời gian dịch bệnh nầy đang hoành hành. Lại nữa, nhiều nước còn...cạn tàu ráo máng chơi...đóng luôn cửa biên giới, không...giao du với Trung Quốc trong lúc nầy, để đảm bảo an toàn cho dân họ, dù đó là những nước từng được gọi là...đồng chí với Trung Quốc. Có thể nói đó là những nước có hành động khôn ngoan trong hoàn cảnh nầy.
 

         Thật đúng là “phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí” (nghĩa là phúc thì thường không trở lại, nhưng họa thì không chỉ đến một lần).
 

         Nhiều người...bình luận rằng với cái đà...xuống dốc này, Trung Quốc khó mà...trụ nổi như là một...siêu cường thứ hai trên thế giới, chỉ sau Mỹ mà thôi.
 

         Có người còn...bình luận...sâu hơn là sở dĩ Trung Quốc bị...nạn liên tiếp như ngày hôm nay là vì cái nhân trước đó Trung Quốc đã gây ra đối với các tôn giáo ở nước mình, nhất là đối với Tin Lành của Đức Chúa Trời. Nhà cầm quyền Trung Quốc đã từng cho đập phá, dỡ bỏ thập tự giá ở các nhà thờ, đốt Kinh thánh, và đòi dịch lại Kinh thánh theo tư tưởng của chủ nghĩa xã hội kiểu Trung Quốc. Nhà cầm quyền còn chèn ép các tôn giáo khác một cách không nương tay nữa.
 

         Với những người chống đối, phá hoại đạo của Chúa, thiết tưởng hãy nên biết và ghi nhớ những câu Kinh thánh nầy hầu tránh sự hình phạt kinh khiếp của Đức Chúa Trời sẽ giáng trên mình:
 

         + Luật sư Do-thái nổi tiếng ngày xưa đã nói với những người cầm quyền đương thời bắt bớ đạo Chúa như sau: “Vậy, bây giờ tôi khuyên quý vị: Hãy tránh xa những người này đi, cứ để mặc họ; vì nếu mưu định và công việc này là của loài người thì sẽ bị tiêu diệt; nhưng nếu là của Đức Chúa Trời thì quý vị không tài nào tiêu diệt được, mà còn trở thành những kẻ chiến đấu chống nghịch Đức Chúa Trời!" Hội Đồng nghe theo lời ông.” (Sách Công vụ, chương 5, câu 38, 39)
 

         + Chính Chúa Giê-xu đã phán thẳng với Sau-lơ (Phao-lô) khi ông đang trên đường hăng hái, sốt sắng bắt bớ những người tin Chúa: "Sau-lơ, Sau-lơ, sao ngươi bức hại Ta? Đá vào gậy nhọn thì phải chịu đau đớn! Tôi hỏi: "Lạy Chúa, Ngài là ai? Chúa đáp: "Ta là Giê-xu mà ngươi đang bức hại!” (Sách Công Vụ, chương 26, câu 14, 15).
 

         Có ai có thể chiến đấu chống nghịch Đức Chúa Trời mà thắng được không? Câu trả lời chắc chắn là không, nếu không muốn nói là thất bại thảm hại?
 

         Có ai có thể đá vào gậy nhọn (bản Kinh thánh truyền thống dịch là “ghim nhọn”), mà chân được bình yên không? Câu trả lời chắc chắn là không, nếu không muốn nói là sẽ bị trọng thương hoặc coi chừng...mất mạng nữa?
 

         Đức Chúa Trời là Đấng không bao giờ chịu khinh dể đâu (Sách Ga-la-ti, chương 6, câu 7). Ngài sẽ báo ứng chẳng sai!
 

         Đó là chuyện về...dịch bệnh thuộc thể hiện đang xảy ra tại Trung Quốc cũng như đang đe dọa cả thế giới!
 

         Hãy góp lời cầu nguyện cho người dân Trung Quốc, để Chúa thương xót và cứu họ ra khỏi tình trạng dịch lệ nguy hiểm, đau thương như hiện nay. Cũng cầu nguyện cho những kẻ chống đối, phá hoại đạo Chúa sớm biết ăn năn, quay trở lại cùng Chúa, hầu được Ngài tha thứ và ban ơn.
 

         ...
 

         Dịch bệnh thuộc thể đáng lo, đáng sợ như vậy, nhưng dịch bệnh thuộc linh còn đáng lo, đáng sợ hơn gấp vạn lần như thế.
 

         Kinh thánh cho biết rằng “vì mọi người đều đã phạm tội, hụt mất vinh quang của Đức Chúa Trời” (Sách Rô-ma, chương 3, câu 23). Nhưng nhiều người vẫn không chấp nhận mình là tội nhân trước mặt Đức Chúa Trời. Kinh thánh cũng nói: “Vì tiền công của tội lỗi là sự chết, nhưng tặng phẩm của Đức Chúa Trời là sự sống vĩnh phúc trong Chúa Cứu Thế Giê-xu, Chúa chúng ta.” (Sách Rô-ma, chương 6, câu 23). Nhưng nhiều người vẫn kiêu ngạo tin rằng mình không làm điều gì xấu, nên mình không phải là...tội nhân. Mình là...người tốt, không...tốt hơn mọi người, nhưng cũng...tốt hơn nhiều người, nên chắc Chúa sẽ...cứu mình, chứ không...đoán phạt mình đâu.
 

         Kinh thánh khẳng định một cách chắc chắn: “Nếu chúng ta nói rằng mình không có tội thì chúng ta tự lừa dối mình và chân lý không ở trong chúng ta. Nếu chúng ta thú nhận tội lỗi mình thì Ngài vốn là Đấng trung tín và công chính sẽ tha thứ tội lỗi chúng ta và thanh tẩy chúng ta sạch mọi điều bất chính.” (Sách I Giăng, chương 1, câu 8, 9)
 

         Dịch bệnh tội lỗi rất đáng sợ, vì nó sẽ hủy hoại cả thể xác lẫn linh hồn một con người trong hồ lửa địa ngục đau khổ đời đời.
 

         Hỡi bạn thân mến, là những người chưa tin nhận Chúa Giê-xu làm Chúa, làm Chủ cuộc đời mình,
 

         Tôi mong bạn hãy sớm nhận biết mình là tội nhân trước mặt Đức Chúa Trời để được Chúa thương xót và nhận được sự cứu rỗi từ nơi Ngài ban cho. Lời Kinh thánh cho biết: “Ai che giấu sự vi phạm mình sẽ không được thịnh vượng, Nhưng người nào xưng ra và từ bỏ nó sẽ được thương xót.” (Sách Châm Ngôn, chương 28, câu 13)
 

         Như tại Trung Quốc, người ta che giấu, ém nhẹm thông tin, không công bố sự thật, nên sự thể ngày nay Trung Quốc phải...lãnh đủ hậu quả do mình gây ra một cách thật thảm thương thể nào; thì người nào che giấu tội lỗi, không chấp nhận mình là tội nhân trước mặt Đức Chúa Trời, cũng giống như vậy, phải lãnh số phận đau khổ đời đời trong hỏa ngục.
 

         Muốn tránh khỏi dịch bệnh tội lỗi đáng sợ, xin mời bạn hãy xưng tội lỗi mình ra với Đức Chúa Trời và tin nhận Chúa Giê-xu làm Chúa, làm Chủ đời sống mình thì bạn sẽ được Chúa thương xót, và ban phước chẳng sai!
 

         Tôi đã xưng nhận tội lỗi của mình với Chúa và tôi đã tin Chúa Giê-xu, nên tôi được Ngài thương xót, và sống một đời sống bình an, hy vọng ở trong Ngài.
 

         Xin trân trọng mời bạn hãy sớm đến với Chúa, nhận mình là tội nhân, và xin Chúa tha thứ tội lỗi của mình bằng huyết báu của Chúa Giê-xu; mời Chúa làm Chủ cuộc đời, thì chắc chắn bạn cũng sẽ kinh nghiệm được sự sống đời đời và có một cuộc đời bình an, phước hạnh như tôi đã từng kinh nghiệm.
 

         Mong lắm thay!
 

         Mục sư Nguyễn - Đình - Liễu.
Nguồn: vietchristian.com

Từ khóa: mùa xuân

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn