09:24 EDT Thứ sáu, 22/06/2018

Tin Tức

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 45

Máy chủ tìm kiếm : 1

Khách viếng thăm : 44


Hôm nayHôm nay : 3564

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 96855

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 6900685

Trang nhất » Dưỡng linh » Thuyết Trình

Bài Mới

Thơ: Cứu Vớt Tội Nhân

Thơ: Cứu Vớt Tội Nhân

Cùng nhau đi khắp thế gian Môn đồ hóa muôn dân xa gần Ra đi và chớ ngại ngần Vì luôn có Chúa đồng hành muôn nơi.

Xem tiếp...

SỰ HIẾU KÍNH ĐÚNG NGHĨA

Thứ tư - 13/06/2018 20:57
SỰ HIẾU KÍNH ĐÚNG NGHĨA

SỰ HIẾU KÍNH ĐÚNG NGHĨA

Sách Xuất Ê-díp-tô ký 20: 12 chép: “Hãy hiếu kính cha mẹ ngươi, hầu cho ngươi được sống lâu trên đất, mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi ban cho”.
                 
SỰ HIẾU KÍNH ĐÚNG NGHĨA
              

              Sách Xuất Ê-díp-tô ký 20: 12 chép: “Hãy hiếu kính cha mẹ ngươi, hầu cho ngươi được sống lâu trên đất, mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi ban cho”.
              Người Việt Nam thường tôn trọng chữ hiếu và mong cho cha mẹ sống lâu gia đình được phước, vì thế họ lập bàn thờ ông Thiên ngay trước cửa nhà, người con có hiếu thường đêm đến trước bàn thờ cúng khẩn:
              “Mỗi đêm mỗi thắp đèn Trời
              Cầu cho cha mẹ sống đời với con”.
              Chịu ảnh hưởng của đạo đức Khổng giáo, Lão giáo nên người Việt Nam thường bảo nhau về cách sống cho phải đạo, nhất là đạo làm con, đạo vợ chồng:
              “Đạo làm con chớ hững hờ
              Phải đem hiếu kính mà thờ mẹ cha”.
              Hoặc:
              “Người trồng cây hạnh người chơi
              Ta trồng cây đức để đời mai sau”.
              Thế nhưng, vẫn còn nhiều người quan niện rằng Đạo của Chúa hay đạo Tin Lành nói riêng, là đạo Tây phương, đạo của Mỹ không thích hợp với Á đông. Vì không dạy con cái hiếu kính với ông bà cha mẹ, không biết thờ cúng ông bà cha mẹ khi qua đời. Khi có người tin Chúa, thờ Chúa theo đạo Tin Lành một số người cho họ là không làm tròn đạo làm con vì không được phép thờ cúng ông bà. Tuy nhiên đọc kỹ lời Chúa chúng ta thấy Chúa dạy điều răn thứ năm: “Hãy hiếu kính cha mẹ ngươi, hầu cho ngươi được sống lâu trên đất, mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi ban cho”, điều này nói lên một cách mạnh mẽ rằng: Đối với Chúa trong tất cả bổn phận con người đối với nhau, thì bổn phận con cái đối với cha mẹ là bổn phận quan trọng nhất. Theo Nho giáo thứ tự ưu tiên trong đời sống con người là: Quân – Sư – Phụ. 
Nghĩa là:

              Trước hết chúng ta làm tròn bổn phận đối với Vua hay người lãnh đạo đất nước, vì đó là người thay mặt Trời để hướng dẫn chúng ta, sau đó đến bổn phận đối với các bậc Thầy, vì Thầy là người dạy dỗ ta và cuối cùng là bổn phận đối với cha mẹ. Đạo của Chúa thì ngược lại, dạy chúng ta phải chu toàn bổn phận đối với Đức Chúa Trời trước nhất, vì Ngài là Đấng tạo dựng nên chúng ta (Thiên sinh nhơn). Sau đó đến bổn phận đối với ông bà, cha mẹ, vì là điều răn đầu tiên trong sáu điều răn còn lại dành cho loài người. 
              Đạo Chúa xem trọng bổn phận làm con, vì đây là điều răn căn bản ảnh hưởng sâu đậm đến các bổn phận khác. Nếu một người không hiếu kính cha mẹ, không tôn trọng cha mẹ thì khi ra đời, người đó không yêu thương người xung quanh, và cũng không phục dưới thẩm quyền nào. Nếu một người con không yêu, thương tôn trọng khi còn nhỏ, lúc đi học sẽ không kính trọng Thầy giáo và khi ra đời ắt sẽ ngang ngược. Người tin Chúa biểu lộ hiếu kính với ông bà cha mẹ chủ yếu khi ông bà cha mẹ lúc còn đang sống, còn khi ông bà cha mẹ qua đời con cháu lo chôn cất chu đáo theo lễ nghi của Hội Thánh, trang nghiêm trong tinh thần tiếc thương hy vọng, ngoài ra không hương đèn, bài vị không van vái người đã chết. Vì lẽ người Tin Lành không làm theo phong tục cổ truyền, nên một số đồng bào cứ lầm tưởng là họ bỏ ông, bỏ bà, thậm chí có người cho là bất hiếu.
              Có đạo nào dạy con người bất hiếu không? Đạo dạy bất hiếu sao là đạo được? Câu hỏi đặt ra: Tai sao người tin Chúa không thờ cúng ông bà cha mẹ?
              Khi đã thờ Chúa thì không được thờ cúng ông bà cha mẹ vì những lý do sau đây:
              Chúa dạy: “Hãy hiếu kính cha mẹ ngươi” điều răn thứ năm, không hàm ý là cúi lạy cha mẹ khi cha mẹ còn sống, hay thờ cúng khi cha mẹ qua đời. Con người không thể thờ lạy con người, dù là ông bà cha mẹ đi nữa. Phúc âm Giăng 10:3 “Ai yêu cha mẹ hơn ta thì không đáng cho ta”. Vả lại, lập bàn thờ cho ông bà cha mẹ khi qua đời không phải là cách duy nhất bày tỏ sự hiếu kính. Thầy Tăng Tử có dạy: “Làm một con gà cho cha mẹ ăn lúc còn sống còn hơn là vật trâu, vật bò cúng tế khi cha mẹ qua đời”. Kinh Thánh sách Gióp 7:9 Bản Diễn ý, rằng cha mẹ ông bà người đã chết không trở về:
              “Người nhìn tôi rồi đây không thấy nữa
              Trong phút giây đời tôi đã qua rồi
              Người đã chết không bao giờ trở lại
              Nơi cố hương nào ai còn hay biết”.
              Trên thế giới có trên 2 tỷ người tin và thờ Chúa, họ không có bàn thờ, không cúng lạy, chẳng lẽ họ đều bất hiếu cả sao? Chúng ta thờ cúng ông bà cha mẹ người đã chết, là chúng ta đã phạm tội với Đức Chúa Trời, vì đó là thờ lạy vật thọ tạo thay cho Đấng Tạo hóa. Mặt khác, sự thờ cúng theo phong tục cổ truyền tức là thờ 5 bài vị: Cao, Tằng, Tổ, Khảo, Hiển (thờ ngũ đại chi mai thần chủ). Khi có người trong Tộc qua đời con cháu đem vào chỗ ông Hiển, chỗ thấp nhất, đưa ông Hiển lên ông Khảo, đưa ông Khảo lên ông Tổ, đưa ông Tổ lên ông Tằng, đưa ông Tằng lên ông Cao… rồi bỏ ông Cao đầu tiên, cứ như thế mà bỏ lần làm sao thờ hết cho được?
              Một điều chúng ta lầm tưởng là người chết trở về hưởng hơi, ban phước, giáng họa thì thật là sai lầm. Chúng ta biết rõ là người chết không thể trở về như đã trình bày ở trên, nhưng họ ở một nơi giam giữ chờ Chúa xét xử. Nhiều người lúc cha mẹ còn sống hắt hủi không tôn trọng, không phụng dưỡng lúc đau ốm nhưng khi chết thì thờ cúng, rước dàn nhạc đánh suốt đêm không cho hàng xóm yên nghỉ. Đem cúng những món ngon vật lạ thì chẳng ích chi, mỗi dịp giỗ chúng ta tốn kém bao nhiêu tiền bạc cho việc sắm sửa hoa quả, áo quần, đốt bao nhiêu là vàng mã, thậm chí có người còn gửi cả xe Taxi, xe Dream, Dola địa phủ nữa, thử hỏi những thứ đó người bên kia làm sao sử dụng? Có người còn tính toán làm những nải chuối bằng nhựa, những cây hương điện tử đủ màu chớp nháy, thì mùi vị đâu mà hưởng hơi, thật là dối giổ lọc lừa… Người tin Chúa chú trọng khi ông bà cha mẹ lúc còn sống thật chu đáo, khi qua đời thì lo tròn bổn phận, có điều kiện thì xây cất mộ phần. Tổ chức lễ kỷ niệm không nhất thiết hằng năm, để nhớ ơn người sinh thành dưỡng dục ta, và ta phải sống một cuộc đời tốt đẹp đạo hạnh kính Chúa, yêu người làm gương sáng trước mặt mọi người. Trong dịp kỷ niệm bà con tập họp lại để cảm tạ Đức Chúa Trời, cầu nguyện để Chúa ban phước cho người còn sống, những vật thực dọn lên không phải để người chết hưởng bèn là một bữa tiệc thân mật, tạo nên một bữa ăn yêu thương đồng cảm với trong tinh thần gắn bó với nhau.

              CHA ƠI!

              Cha ơi! hai tiếng cha ơi!
              Khi con còn bé chào đời có cha
              O oe tiếng khóc vang nhà
              Dừng tay đọc báo ơi à võng đưa.
 

              Ngoài hiên nắng đổ ban trưa
              Tiếng ve át cả song thưa gió lùa
              Khi con chập chửng ngã vùa
              Nhông nhông làm ngựa cha vừa cõng lưng.
 

              Lên năm cắp sách đã từng
              Đón đưa con tận cổng trường hôm mai
              Nắng mưa, bùi ngọt, chua cay
              Vượt bao gian khó luống cày thẳng xông.
 

              Chăm cây quả ngọt mười năm
              Vun trồng chăm bón trăm năm trồng người
              Trải bao cảnh đổi vật dời
              Tình cha vẫn thắm không nơi nào bằng.
 

              Tình người thay trắng đổi đen
              Lòng cha vẫn sáng cung hằng đêm thu
              Đời cha có Chúa hộ phù
              Bước trong trũng chết mây mù đêm đông.
 

              Gian truân cơ cực chất chồng
              Vẫn yêu kính Chúa cậy trông tháng ngày
              Bây giờ con lớn mới hay
              Biết cha nhọc khó tháng ngày xa xưa.
 

              Cha về nước Chúa ngày mưa
              Trong cơn bão lũ, âm thừa còn đây
              Sáu mươi hai tuổi đong đầy
              Sức trai còn đó, sớm ngày ra đi.
 

              Chiến trường lửa khói biên thùy
              Những ngày tang lễ biệt ly đoạn trường
              Cha về thiên quốc còn vương
              Con đang tay súng biên cương xứ Chùa*.
 

              Giòng đời cứ thế chuộc mua
              Ngày về mộ đã già nua cỏ tàn
              Lạ thay! còn đó bụi trang
              Trổ bông đỏ thắm trong ngày Phụ thân.
 

              Đóa hồng con đặt mộ phần
              Nhớ người quá cố song thân cõi về
              Cha ơi! phượng rợp đường quê
              Tiếng ve thống thiết gọi hè về đây.
 

              Nhớ cha, nhớ mẹ lắm thay!
              Còn là kỷ niệm lòng đầy vấn vương
              Cha đi để lại con đường
              Để con vững bước noi gương trung thành.
 

              Đời cha là bóng trăng thanh
              Là hồ thu mát trong lành con theo
              Tín trung dẫu lúc đói nghèo
              Giử tâm trong sáng làm neo buộc mình.
 

              Mai ngày Chúa đến quang vinh
              Đoàn viên hội ngộ nghĩa tình mãn viên
              Tương lai thế giới nhiệm huyền
              Trong dòng huyết thống lưu truyền mai sau.
 

              Hôm nay ngày Lễ Phụ thân
              Bâng khuâng con gọi mấy lần cha ơi!
              Thiêng liêng -  Cao quí - Tuyệt vời
              Cha ơi! hai tiếng thành lời gọi cha!
 

              Ghi chú:
              *- Xứ Chùa Tháp – Cambodia.
 
 
              Ghi chú:


 
               I- Vào Chúa Nhật đầu tiên tháng 6/1909, bà Sanara Louice Samari Dodd kỷ niệm sinh nhật cha bà – ông Wiliam Samari. Bà kêu gọi và muốn dùng ngày này làm ngày Lễ Phụ thân hay Ngày của Cha – Father’s Day – nhưng mãi đến tuần lễ thứ 3, Hội đồng thành phố Spokane mới thông qua, và trong 10 ngày kế tiếp, khắp các thành phố thuộc nước Mỹ bắt đầu tổ chức Ngày Phụ thân.
Năm 1924, Tổng thống C. Cooleridge đồng ý, ủng hộ Ngày Phụ thân toàn quốc. Nhưng mãi đến năm 1966, Tổng thống L. Jolnson mới ký chỉ thị tuyên cáo lấy tuần lễ thứ 3, tháng 6, nhằm ngày Chúa Nhật làm ngày Lễ Phụ thân. 

 
               Năm 1972, Tổng thống R. Nixon ban hành đạo luật chọn ngày Chúa Nhật thứ 3 tháng 6 hàng năm làm ngày Lễ Phụ thân – gần 60 năm sau khi ngày Lễ Mẫu thân được tuyên bố là ngày Quốc lễ.
 
               II- Theo đề nghị của bà Sonara Samari Dodd năm 1909 Trong ngày Lễ Cha đóa hoa hồng đỏ được gắn lên áo thân nhân người có cha mẹ còn sống, còn đóa hoa hồng trắng sẽ gắn lên áo thân nhân của người có cha mẹ đã qua đời.
 
               Mừng Ngày Lễ Cha – Chúa nhật 17 Tháng 06 Năm 2018.

 
Hồ Thi Thơ – Hạ 2018.
Từ khóa: n/a

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn