17:08 EDT Thứ bảy, 24/08/2019

Tin Tức

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 16


Hôm nayHôm nay : 3716

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 99395

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 8708085

Trang nhất » Dưỡng linh » Thuyết Trình

Bài Mới

THƠ: CÓ CÒN MÙA THU KHÔNG EM…?

THƠ: CÓ CÒN MÙA THU KHÔNG EM…?

Chúa ban cả mùa xuân cho cuộc đời Khi em nhìn một chiếc lá thu rơi Đó là lúc nụ non vờn thai nghén Ủ đông dài tỉnh giấc trước thềm xuân.

Xem tiếp...

THI-THIÊN 23:4

Thứ ba - 11/06/2019 21:19
THI-THIÊN 23:4

THI-THIÊN 23:4

“Dầu khi tôi đi trong trũng bóng chết, Tôi sẽ chẳng sợ tai họa nào: Cây trượng và cây gậy của Chúa an ủi tôi”.Thi-Thiên 23:4






THI-THIÊN 23:4
 

“Dầu khi tôi đi trong trũng bóng chết, 
Tôi sẽ chẳng sợ tai họa nào:
Cây trượng và cây gậy của Chúa an ủi tôi”.Thi-Thiên 23:4

 

     Đa-vít đã từng vào sinh ra tử, nên ông kinh nghiệm sự quan phòng, chở che của Chúa. Bạn đã từng trải việc này chưa? Riêng tôi là một người lính, những năm tháng trên chiến trường Campuchia đã thấy rõ điều này. Tôi muốn trích những dòng tiêu biểu sau đây trong một truyện ngắn có nhan đề “Tháng ba những ngày đáng nhớ”, để đưa các bạn trở về viễn ảnh năm xưa:

     “-Tháng ba năm 1979: Khi Trung đoàn 31 vượt sông Mê kông trên một đoàn tàu quân sự để tiến chiếm ba hòn đảo ngoài tỉnh Stungchang, không may trên chiến tàu chỉ huy của cậu bị một quả ngư lôi, tàu vỡ chìm nhưng Chúa gìn giữ cậu được bình an.

     -Tháng ba năm 1980: Đang phục vụ Thông tin liên lạc bằng máy Prc25 cho một vị Trung tá Tham mưu trưởng Trung đoàn. Chiếc xe tăng M113 bị một quả mìn chống tăng phát nổ, xe bị nổ tung một số chết và bị thương nhưng Chúa cho cậu còn được sống.

     -Tháng ba năm 1981: Đi thông tin cùng Bộ chỉ huy tiền phương Trung đoàn 31 Sư đoàn 309 trên một chuyên cơ Uh1A. Khi hạ cánh không đúng mục tiêu vì trời mù và mưa giăng không thấy pháo hiệu. Lính biên phòng Thái Lan đã bắn hạ, nhưng thoát nạn quay về. Lại một lần nữa Chúa cho cậu bình an để có ngày trở về.”

     Người tin theo Chúa Giê-xu dù ở đâu, làm việc gì, nơi bình an hạnh phúc hay hiểm nguy gian khổ đề có sự hiện diện của Ngài. Ngay trong lúc tử sinh, người ấy càng thấy sự hiện diện càng rõ hơn. Có điều đặc biệt trong nghi lễ Tin Lành cho người tin Chúa khi về nước Ngài, luôn hát những bài hát vui tươi, những giai điệu phước hạnh, không sầu bi thống thiết, nhưng nơi đó có niềm hy vọng lớn lao:“Tại nơi đó không sầu bi hay cơ hàn/ Lòng hoan hỉ môi miệng ca ơn trường sinh”. Tạ ơn Chúa vô cùng!

     Các bạn thân mến!

     Chấp sự Ê-tiên giảng Tin lành bị ném đá chết, nhưng ông không sợ hãi, ông thấy cửa thiên đàng đang mở ra để chào đón ông.Công-vụ 7:54-60
     Lò lửa được đốt nóng lên gấp 7 lần không làm sém áo ba bạn Hê-bơ-rơ.Đa-ni-ên 3:27
     Sư tử bị bịt mồm, Đa-ni-ên sống anh toàn trong hang đá suốt một đêm qua.Đa-ni-ên 6:22

     Quả thật, Chúa Giê-xu phục sinh Ngài đã cầm chìa khóa sự chết và âm phủ. Có lời một bài hát phục sinh của tôi rất thích do Daniel Reed sáng tác và được Isaac Watts dịch như sau:

     “Tụng ngợi vua ta đắc thăng vinh hiển/Xích tay tử vương lâu nay độc quyền/ Kìa nọc ngươi đâu, hỡi chết ta hỏi/Xích tay tử vương lâu nay độc quyền”.

     Câu này hay lắm các bạn ơi:

     “Cây trượng và cây gậy của Chúa an ủi tôi”.

     Cây trượng là một cây gỗ săn chắc dài chừng 2 mét, cây gậy khoảng 1 mét. Cây trượng một đầu có hình cong như cái móc, người chăn dùng để chống tựa đứng nghỉ, và quan sát bầy chiên trên đồng. Đầu cong còn có tác dụng để khèo những con chiên bị rơi xuống hố, xuống hầm. Cây gậy thì ngắn hơn, một đầu to ra, và có đóng đinh lởm chởm, và vũ khí để tấn công thú dữ khi nó đến bắt chiên, đầu bên kia có một cái lỗ dùng để xâu vào đai lưng người chăn. Đức Chúa Trời vảo vệ chúng ta như người chăn bảo vệ chiên mình. Chúa Giê-xu là Đấng chăn chiên hiền lành. 
 
     Cây gậy và cây trượng cũng chính là Thánh Linh an ủi chúng ta lúc ngã lòng. “Ta lại sẽ nài xin Cha, Ngài sẽ ban cho các ngươi một Đấng Yên-ủi khác, để ở với các ngươi đời đời”.Giăng 14:16. 

     Trụ mây và trụ lửa của Chúa bao phủ và dẫn đưa chúng ta trên hình trình về đất hứa, qua sa mạc cuộc đời:

     Khi tôi quỳ nơi chân Chúa yêu thương!
     Ngài che tôi trụ mây khi nắng bỏng
     Trụ lửa hừng soi sáng giữa đêm đen
     Tôi vững an đến Si ôn đẹp đẽ.

     Tôi tạ ơn Chúa về Thi-Thiên 23 và câu số 4 này với một Thi-Thiên 84:7 “Họ đi tới sức lực lần lần thêm. Ai nấy đều ra mắt Đức Chúa Trời tại Si-ôn” và tôi cũng rất thích bản dịch Diễn ý của cố Mục sư Tiến sĩ Lê Hoàng Phu như sau:

     “Mỗi người lên Si-ôn gặp Chúa
     Càng đi sức mạnh lại càng tăng”…

     Thay lời muốn nói! 

Hồ Galilê – 2019.

Từ khóa: n/a

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn