13:27 EDT Chủ nhật, 20/08/2017

Tin Tức

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 109

Máy chủ tìm kiếm : 1

Khách viếng thăm : 108


Hôm nayHôm nay : 3016

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 74645

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 5610971

Trang nhất » Dưỡng linh » Thuyết Trình

Bài Mới

Thơ: Em Có Nghe Chăng Sáng Nay Thu Về

Thơ: Em Có Nghe Chăng Sáng Nay Thu Về

Em có nghe chăng sáng nay thu về! Bầy chim líu lo hót trên cành tre Và em có nghe lời Chúa khe khẽ Chim sẻ mắt Chúa chú vào nào quên.

Xem tiếp...

TRỞ VỀ NHÀ CHA

Thứ năm - 27/07/2017 09:01
TRỞ VỀ NHÀ CHA

TRỞ VỀ NHÀ CHA

Đây là câu chuyện mà Chúa Jesus đã kể lại khi Ngài thi hành chức vụ trên đất. Một người kia có hai con trai, người em nói với cha rằng: “Thưa cha, xin chia phần của mà tôi sẽ được”.

 
TRỞ VỀ NHÀ CHA
Tin Lành Lu ca 15:11-24
 
               Đây là câu chuyện mà Chúa Jesus đã kể lại khi Ngài thi hành chức vụ trên đất. Một người kia có hai con trai, người em nói với cha rằng: “Thưa cha, xin chia phần của mà tôi sẽ được”. Câu 12
               Các bạn bè của cậu ta giục giã, mầy có tài, mầy đẹp trai, mầy rất là giỏi, nếu mầy quyết định ra khỏi gia đình nầy, chắc chắn mầy sẽ hạnh phúc, mầy sẽ làm ăn nên nỗi, mầy sẽ khắm khá, mầy sẽ lên hương, mầy sẽ là đại ca, mầy sẽ có nhiều người đẹp vây quanh. Còn nếu mầy cứ khư khư ôm cái gia tài đó mà ở trong cái nhà nầy hoài, cuộc đời mầy không có gì sáng sủa và hy vọng gì hơn đâu. Nghe có lý, cho nên cậu ta liền về thúc giục cha chia gia tài cho mình. Cha bằng lòng chia cho cậu, cậu ôm nó ra đi theo cùng bạn bè. Sau một thời gian dài, ăn chơi, phóng túng hoang đàng cùng bạn bè của mình, đến khi gia tài khánh kiệt, bây giờ thân tàn ma dại, phải đi làm nghề chăn heo cho người bổn xứ.
               Thật tiếc cho cậu vô cùng, khủng khiếp đến nỗi đói khát lầm than, cậu lấy vỏ đậu thức ăn của heo mà ăn, nhưng chủ không cho, mà còn đánh đập tàn nhẫn nữa. Không có cơm ăn, không có áo mặc, vì trong xứ xảy ra cơn đói kém. Vậy, cậu tỉnh ngộ nhớ lại trong nhà cha mình, những đầy tớ làm công cho cha mình, cũng ăn no, cũng mặc đẹp rất là sung sướng, còn mình ở đây, đang phải chờ chết đói. Cậu cất tiếng giữa bầy heo hôi thối mà nói rằng: “Ta phải đứng dậy, trở về cùng cha”. Câu Kinh Thánh: “Thưa cha, tôi đã đặng tội với trời và với cha, không đáng gọi là con của cha nữa; xin cha đãi tôi như đứa con mướn của cha vậy”.câu 18-19. Ta hãy đứng dậy, trở về cùng cha, đó là tiếng than thở, thảm thương, lòng đau đớn vô cùng của một chàng thanh niên con nhà tỷ phú, mà phải nghe theo lời theo mấy đứa bạn cù vơ cù vất, xin cha chia gia tài và bỏ nhà ra đi. Xa cha lâu ngày, nếm trải đủ mùi cay đắng, đã gặp lắm nỗi éo le, ở nơi đất khách quê người, không nơi nương tựa. Cậu ta đã nhớ lại cha già, lòng cậu ngậm ngùi, nhớ cha rồi đôi dòng lệ rơi xuống đất lã chả. Cậu biết tội của mình, vì nghe lời bạn bè mà bỏ cha già vội vàng ra đi một cách nông nổi. Cả gia tài tiêu sạch rồi, cậu buồn thảm kêu lên rằng: “Ta hãy đứng dậy trở về cùng cha”.
               Trở về!
               Vì sao mà phải trở về như vậy? Cậu đã nếm trải đủ điều vui thú, thỏa mãn con người xác thịt, đã qua nhiều sung sướng, giàu sang phú quí, bây giờ bần hàn cơ cực, khốn khó đủ bề. Cậu cảm thấy rằng, chẳng có nơi nào hơn nhà cha của mình, chẳng có bạn bè nào tốt bằng cha của mình, nên cậu đã quyết định mà trở về cùng cha. Vì, thế gian không quí bằng cha, ở nhà chỉ có hai anh em với gia tài giàu có như vậy, thì làm sao mà bảo là khổ được. Người con trai nầy đã nghe theo lời bạn bè, bỏ nhà ra đi ở giữa thế gian, giữa đất và trời lúc nầy không còn bạn bè bên cạnh. Không có cha, không có anh, không có người thân thuộc, thế gian đối với cậu rất là lạc lõng, chơi vơi. Bây giờ, cậu mới nghĩ lại, không có nơi nào sung sướng hơn nhà cha của mình. Cho nên, cậu đã quyết định trở về cùng cha. Của cải không quí bằng cha, cha thương mình vô cùng. Ta hãy đứng dậy mà trở về cùng cha.
               Thế gian là cái gì? Thế là đời, gian là giữa, giữa đời nầy. Ở giữa đời tạm nầy, chẳng có gì cao quí, chẳng có gì vinh hiển, chẳng có gì sung sướng, chẳng có gì bảo đảm, từ thân xác cũng như cả cõi đời đời. Thế gian không có gì cao quí cả, ta hãy nghĩ đến linh hồn của mình. Thế gian nầy, chỉ thỏa mãn cho ăn uống, vui chơi, tận hưởng. Rốt cuộc, thì linh hồn cay đắng, cuộc đời tứ khố vô thân, nên mới nhớ đến cha mà về tạ tội, vì ngoài cha ra còn ai đoái hoài đến mình nữa đâu, bạn bè cũng không còn quí bằng cha. Tác giả Thi Thiên nói: “Xin Chúa nhìn về phía hữu chẳng có ai, nhìn biết tôi. Tôi cũng không có nơi nào nương náu mình, có người nào hỏi thăm linh hồn tôi”. Ôi, cảnh đời là thế, chỉ vui chơi thỏa mãn xác thịt, “Còn tiền còn bạc còn đệ tử, hết tiền hết bạc hết ông tôi”. Hết tiền bạc thì bạn bè xa lánh, anh em cũng không còn nữa, nhưng Chúa là còn mãi nguyên, bởi có chép rằng: “Trời đất biến đổi hư đi, nhưng Chúa hằng còn, Ngài sẽ cuốn nó như chiếc áo choàng, trời đất sẽ biến đổi, nhưng Chúa vẫn y nguyên”.Thi Thiên 102:26 Vũ trụ và trời đất chúng ta sống đây, rồi cũng sẽ tiêu tán, nhưng mà “Chúa vẫn y nguyên đời đời, các năm Chúa không hề cùng”.Thi Thiên 102:27 Cánh bươm bướm mà quí vị thấy đó, nó sặc sỡ đủ màu, con bướm nó bay lượn từ cành hoa nầy sang cành hoa khác một cách nhởn nhơ, vui thỏa nhưng mà khi chúng ta bắt được nó, thì sắc đẹp nó liền tiêu tan, cánh nó vỡ vụn, màu sắc tan theo làn khói mỏng, không còn gì cả. Thế gian là như vậy đó, động đến thì tiêu tan, chẳng có gì là vĩnh cửu, chẳng có gì là tồn tại lâu dài. Cho nên Kinh Thánh chép rằng: “vả,thế gian với sự tham dục nó đều qua đi, song ai làm theo ý muốn của Đức Chúa Trời sẽ còn lại đời đời”.Igiăng 2:17
               Chỉ còn một con đường duy nhất cho cậu ta là đứng dậy trở về cùng cha, lìa bỏ thế gian ô tội nầy. Cái thế gian lãnh đạm nầy, rồi cuối cùng cũng qui về địa ngục mà thôi. Của cải không quí bằng cha, của cải không làm cho ai được phước, nó chỉ là phương tiện sống mà thôi. Chàng thanh niên nầy sở hữu cả gia tài mà không thấy được phước, mang đi tất cả để tiêu xài mà vẫn không thấy được phước. Bây giờ, thân tàn tạ, hồn xiêu tó giữa bầy heo hôi thối, cũng không ai cho ăn no. Thế gian luôn thâu tóm cho mình của cải, vật chất, địa vị nhưng mất Đức Chúa Trời. Câu chuyện trên, người cha chỉ về hình ảnh một Đức Chúa Trời yêu thương, đang chờ đợi tội nhân quay gót trở về, khi đã lầm đường lạc lối trong bến mê.
               Con ôm gia tài ra đi, cha già ở nhà ngày ngày ngồi bên cửa sổ mà mong ngóng, từ khi con ôm gói ra đi và mất hút, cha hằng mong đợi, có ngày con sẽ trở về. Sự thương nhớ canh cánh trong lòng, cho nên khi thấy bóng dáng người con xuất hiện từ đằng xa, ông đã động lòng thương xót, chạy ra ôm lấy cổ con mà hôn thắm thiết, nước mắt cha già giờ đây đã cạn, đôi mắt đã quầng thâm tội nghiệp. Cha sẵn sàng tha thứ cho con, cha yêu con vô cùng, cha sai đầy tớ mặc áo tốt cho con, đeo nhẫn vàng cho con, mang giày mới vào chân cho con. Ôi, tất cả là hành động yêu thương, rồi cha sai đầy tớ bắt bò mập làm thịt tổ chức tiệc ăn mừng. Tội nhân trở về thờ phượng Đức Chúa Trời tức là Đấng Tạo hóa, thì Thiên sứ ở trên trời cũng vui mừng như vậy.
Thưa quí vị các bạn!

               Bạn và tôi là những người con hoang đàng trong câu chuyện trên đây, đã từng bỏ nhà Cha ra đi, bao nhiêu năm tháng rong ruổi trong cuộc đời, ăn chơi trác tán, đĩ điếm hoang mê, trụy lạc kiêu căng đến lúc lầm than, biển đời đầy sóng gió, trần ai lắm nỗi nhiêu khê. Bạn và tôi đã ê chề, tuyệt vọng. Rồi cũng phải có một quyết định một cách khôn ngoan, đó là đứng dậy và quay về cùng Thượng Đế là người cha nhân lành trong câu chuyện. Ngài là nguồn tình yêu, là Cha nhân từ, là Chúa bình an đang chờ đợi bạn trở về hôm nay. Chỉ bằng một hành động duy nhất, đó là quí vị thật lòng ăn ăn tội lỗi của mình. Qúi vị phải dũng cảm, đứng dậy ngay trong nơi mình đang sống, ngay chỗ mình đang đứng, một hành động đòi hỏi phải kiên quyết lập trường. Đứng dậy, quay gót 180 độ mà trở về phía trước để sẵn sàng gặp Cha là Đức Chúa Trời đầy lòng nhân ái.
Trở về!

               Đoạn tuyệt quá khứ tối tăm, không tự ti, không mặc cảm, không nhút nhát mà nhìn về một hướng là nhà cha của mình mà thẳng bước. Cha mình là Đức Chúa Trời đang ở đó, để chờ mình hồi tâm. Kinh Thánh sách Khải Huyền đoạn 3 câu 20 chép: “Nầy, ta đứng ngoài cửa mà gõ; nếu ai nghe tiếng ta mà mở cửa cho, thì ta sẽ vào cùng người ấy, ăn bữa tối với người, và người với ta”. 
Chúa là Đấng thành tín, Ngài còn có lời hứa với quí vị ở đây:

               “Nhưng hễ ai đã nhận Ngài, thì Ngài ban cho quyền phép trở nên con cái Đức Chúa Trời, là ban cho những kẻ tin danh Ngài”. Tin Lành Giăng 1:12
               Qúi vị chắc chắn sẽ gặp được Chúa khi:
               “Các ngươi sẽ tìm ta, và gặp được khi các ngươi tìm kiếm ta cách hết lòng”. Giê rê mi 29:13
               Bạn thân mến!
               Xin được gửi đến bài thơ TRỞ VỀ NHÀ CHA của tác giả Hồ Thi Thơ phỏng theo câu chuyện trong Kinh Thánh theo thể Song thất Lục bát sau đây:
               “Chuyện ngụ ngôn ngày xưa Chúa kể:
               Một nhà kia có hai anh em
               Ra vào cuộc sống êm đềm
               Cha con sum họp tình thêm mặn nồng.
               Nhà giàu có, ruộng đồng, đầy tớ
               Cùng gia nhân, gia súc đủ đầy
               Ngờ đâu cớ sự bất ngờ
               Em xin chia của mở cờ ôm đi.
               Cha bằng lòng chờ chi lâu nữa
               Chia mỗi người theo ý cậu em
               Ít ngày thâu tóm toan đem
               Đi chơi xứ lạ tâm hồn hân hoan.
               Ở nơi đó, làm hoàng làm chúa
               Trẫm đây mà… băng hoại, ăn chơi
               Cùng phường điếm đĩ tơi bời
               Truy hoang tiêu sạch chẳng nơi ẩn mình.
               Và trong xứ xảy cơn đói kém
               Em xin làm nô lệ kiếm ăn
               Đói lòng nát ruột chi bằng
               Lẫn trong đám lợn tranh ăn khốn cùng.
               Người bổn xứ hành hung đánh đập
               Vỏ đậu kia nuôi mập heo mà
               Bây giờ em mới nghĩ ra
               Nhà cha đầy đủ… ta đà ra đi?
               Hãy đứng dậy khi ta tỉnh ngộ
               Ở đây mà khốn khổ tấm thân
               Nghĩ rồi em chẳng ngại ngần
               Trở về quê cũ xem lần ý cha.
               Từ đằng xa cha người trông thấy
               Lòng xót thương đã bấy lâu nay
               Chạy ra ôm lấy con ngay
               Hôn vào nơi cổ làm ngây ngất lòng.
               Em quì xuống hằng mong nhận tội
               Tội với Trời, đặng tội với cha
               Con đây chẳng xứng con nhà
               Xin cha lượng thứ hải hà tha cho.
               Đã bao lần cha thường trông ngóng
               Chờ con về mấy dạo thu sang
               Mau mau lấy áo tốt choàng
               Mặc vào thân nó, nhẫn vàng đeo vô.
               Bò con mập hãy nào làm thịt
               Cùng ăn mừng cho kịp hôm nay
               Bạn… Tôi… ý thức chuyện nầy
               Trở về với Chúa tháng ngày đi hoang.
 

 
Hồ Galilê – Hạ tháng 7 năm 2017.

Từ khóa: n/a

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn