05:26 EDT Thứ tư, 20/09/2017

Tin Tức

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 64

Máy chủ tìm kiếm : 1

Khách viếng thăm : 63


Hôm nayHôm nay : 4170

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 81428

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 5739861

Trang nhất » Dưỡng linh » Thuyết Trình

Bài Mới

Dạy Con (Bài 1)

Dạy Con (Bài 1)

Có một thiếu phụ kia làm việc trong thư viện. Mỗi ngày thường có các phụ huynh đưa con vào thư viện để đọc sách, tham dự những chương trình đặc biệt do thư viện tổ chức hoặc để tìm sách mượn về nhà cho con đọc.

Xem tiếp...

Tạ Ơn Chúa Trong Mọi Hoàn Cảnh

Thứ sáu - 18/11/2016 19:46
Tạ Ơn Chúa Trong Mọi Hoàn Cảnh

Tạ Ơn Chúa Trong Mọi Hoàn Cảnh

Cô Linda chưa bao giờ biết làm pumpkin pie, là món bánh nhưng bí đỏ; cô cũng chưa bao giờ có cơ hội làm thử vì mỗi năm đến ngày lễ Tạ Ơn, mẹ cô làm bánh này rất ngon.



Cô Linda chưa bao giờ biết làm pumpkin pie, là món bánh nhưng bí đỏ; cô cũng chưa bao giờ có cơ hội làm thử vì mỗi năm đến ngày lễ Tạ Ơn, mẹ cô làm bánh này rất ngon. Thật ra, mẹ cô Linda luôn luôn là đầu bếp chính cho bữa ăn lễ Tạ Ơn hằng năm trong gia đình nhưng năm nay bà không còn để nấu bữa ăn đặc biệt đó. Pumpkin pie là món cha cô Linda rất thích, nhưng năm nay ông cũng không còn để thưởng thức. Những điều nhỏ nhặt bình thường mà trước kia cô Linda xem thường, như: mẹ lo bữa tiệc trong những dịp họp mặt gia đình, cha vào bếp nếm những món mẹ nấu rồi khen, và những buổi họp mặt gia đình đông đủ ... những điều đó bây giờ có một ý nghĩa thật đặc biệt đối với cô, nhất là vì lễ Tạ Ơn năm nay gia đình cô có một thay đổi lớn.

Cha mẹ cô Linda có ba người con, tất cả đều đã có gia đình riêng. Ngày họp mặt trong mùa lễ Tạ Ơn của gia đình năm nay sẽ vắng bóng cả cha lẫn mẹ, vì mấy tuần trước đó hai ông bà đã chết trong một tai nạn máy bay. Dù vậy, ba chị em cô Linda quyết định vẫn họp mặt để mừng lễ Tạ Ơn và dâng lời cảm tạ Chúa. Họ nói: Trước sự ra đi đột ngột của cha mẹ chúng tôi, dù đau buồn, chúng ta có rất nhiều điều để cảm tạ Ðức Chúa Trời. Cha mẹ chúng tôi có một hôn nhân hạnh phúc, hai ông bà đã đi chung đường đời với nhau được bốn mươi năm. Hình ảnh cuối cùng của cha mẹ mà chúng tôi sẽ giữ mãi trong trí là hình ảnh hai ông bà nắm tay nhau, tươi cười bước vào cổng để lên máy bay. Trong nụ cười đó hình như ông bà muốn nhắn nhủ với con cháu rằng hãy cố gắng có một hôn nhân tốt đẹp như ông bà. Khi biết máy bay cha mẹ chúng tôi đi đã gặp nạn, chúng tôi bàng hoàng thương tiếc nhưng cũng được an ủi vì biết ông bà được cùng đi với nhau, ông bà ra đi trong lúc đang vui hưởng hạnh phúc bên nhau và đối với con cháu cũng như mọi người thân quen, ông bà không có điều gì phải ân hận hối tiếc.

Một gia đình khác cũng có người qua đời vài tuần trước ngày lễ Tạ Ơn. Ông Steve Lang có đứa con trai 16 tuổi đang chạy ngoài sân trường trong giờ thể thao bỗng ngã ra chết. Sau đám tang, người cha mất con nói: Qua tang lễ của con tôi, tôi thấy thỏa lòng và bình an, vì con tôi là một đứa con ngoan, một học trò gương mẫu và một người bạn tốt, con tôi ra đi không để lại buồn phiền cho một người nào. Một người bạn của tôi cũng vừa mới mất cha, nhưng anh khổ tâm vô cùng. Tôi chưa thấy ai đã lớn mà cha qua đời lại quá đau khổ như anh bạn của tôi. Anh khổ sở và ân hận vì anh và cha giận nhau, không nhìn mặt nhau đã lâu. Anh không về thăm, cũng không nói chuyện với cha đã suốt mấy năm nay. Anh nói, 'Sau khi cha tôi qua đời, nỗi ân hận không làm hòa với cha cắn rứt tâm hồn tôi còn hơn là bệnh ung thư trong gan ruột.' Tôi cũng thương tiếc con trai tôi nhưng cảm tạ Chúa, tôi không có gì phải ân hận hay hối tiếc. Dù con tôi đã lớn, tôi thường ôm cháu và nói: ba thương con lắm. Trong ngày lễ Tạ Ơn, gia đình chúng tôi thường có một thông lệ là trước khi cầu nguyện cảm tạ Chúa về bữa ăn, mỗi người trong gia đình lần lượt chia xẻ một điều mà mình cảm tạ Chúa. Dù lễ Tạ Ơn năm nay thiếu vắng con trai chúng tôi, chúng tôi cũng sẽ giữ cái truyền thống dâng lời cảm tạ Chúa vì chúng tôi đã nhận được quá nhiều ơn lành từ nơi Ngài.

Tác giả Thánh Vịnh thứ 103 trong Thánh Kinh Cựu Ước nhắc nhở chính ông phải cảm tạ Chúa, vì những ân huệ lớn lao Ngài ban cho cuộc đời ông. Tác giả viết:

Hỡi linh hồn ta, khá ngợi khen Chúa Hằng Hữu, mọi điều gì ở trong ta hãy ca tụng danh thánh của Ngài. Hỡi linh hồn ta, hãy ngợi khen Chúa Hằng Hữu, chớ quên các ân huệ của Ngài. Và ông kể ra một số ơn lành của Chúa như: Ấy là Ngài tha thứ các tội ác ngươi, chữa lành mọi bệnh tật ngươi, cứu chuộc mạng sống ngươi khỏi chốn hư nát. Lấy nhân từ và thương xót mà làm mão triều đội cho ngươi. Ngài cho miệng ngươi được thỏa các vật ngon và tuổi đang thì của ngươi trở lại như của chim phụng hoàng (Thánh Vịnh 103:1-5).

Bản tính chung của con người là quên ơn, đặc biệt là quên ơn Chúa. Khi được bình an, thịnh vượng chúng ta ít ai nghĩ đến Chúa và dâng lời tạ ơn Ngài, nhưng khi gặp khó khăn, chúng ta thường kêu trời, than van, oán trách Ông Trời sao nghiệt ngã, đày đọa chúng ta vào cảnh khốn cùng. Thật ra, Ðức Chúa Trời là Ðấng nhân từ, yêu thương, Ngài không muốn ai khổ mà cũng không làm cho ai khổ. Hầu hết những nỗi khổ đau mà con người phải chịu là do chính con người gây ra cho nhau. Ðọc những tin tức trên báo hay xem bản tin mỗi ngày trên ti-vi chúng ta thấy rõ điều đó. Nếu thấy cuộc đời mình quá bất hạnh, khổ đau, không có gì để cảm tạ Chúa, chúng ta hãy nhìn lại những điều tác giả Thánh Vịnh thứ 103 nói đến, đó là Chúa ban cho chúng ta ơn phước về mọi mặt: vật chất, tinh thần và tâm linh. Về ơn phước vật chất, chúng ta được đầy đủ thức ăn, quần áo, mọi thứ cần yếu và tiện nghi trong đời sống. Chúng ta đang sống ở một trong những nước giàu nhất thế giới. Về tinh thần, chúng ta được sống trong một đất nước tự do, muốn đi đâu, làm gì, nói gì, muốn sống theo chủ thuyết nào, làm ngành nghề gì cũng không ai làm phiền đến chúng ta. Về tâm linh, chúng ta được Ðức Chúa Trời yêu thương, dìu dắt. Chúa yêu chúng ta đến nỗi đã xuống trần làm người, chịu chết thay cho chúng ta để ban cho chúng ta ơn cứu rỗi. Dù chúng ta không xứng đáng, Chúa sẵn sàng tha tội cho chúng ta, nhận chúng ta làm con của Chúa và ban cho chúng ta bình an, ơn cứu rỗi và sự sống đời đời. Tất cả những điều này nằm trong tầm tay, chúng ta có thể đưa tay ra tiếp nhận bất cứ lúc nào. Nếu chúng ta không có một cuộc sống bình an, hạnh phúc là vì chúng ta không đặt mình dưới sự hướng dẫn của Chúa, không sống theo Lời Chúa dạy, sống yêu thương, tha thứ và hy sinh.

Nhân mùa lễ Cảm Tạ, chúng tôi xin chia xẻ với quý vị những lời nhắn nhủ của bà Abigail Van Buren như sau:

Hôm nay là lễ Cảm Tạ, xin chúng ta dành một vài phút nghĩ đến những điều chúng ta cần dâng lời cảm tạ Chúa. Trước hết, sức khỏe của quý vị như thế nào? Không tốt cho lắm phải không? Hãy cảm tạ Chúa vì quý vị đã sống đến ngày hôm nay, có nhiều người không sống đến tuổi của quý vị. Quý vị đang đau khổ phải không? Hàng ngàn người, đúng ra, hằng triệu người trên thế giới còn khổ hơn (quý vị có bao giờ vào thăm các bệnh viện dành cho thương binh hay trẻ em khuyết tật chưa? Vào đó quý vị sẽ thấy nhiều người khổ hơn mình). Nếu sáng nay khi thức dậy, quý vị có thể nghe tiếng chim hót, có thể nói chuyện với người chung quanh, có thể đi đến bàn ăn và đọc báo mà không cần một người nào dìu dắt, giúp đỡ, quý vị hãy cảm tạ Chúa. Nhiều người không thể làm được những điều đơn giản đó. 
Về tiền bạc thì sao? Quý vị chẳng có bao nhiêu phải không? Dù vậy, phần đông người trên thế giới vẫn nghèo hơn quý vị. Họ không được hưởng tiền hưu bổng, trợ cấp xã hội, không có food stamps, không có tiền an sinh xã hội. Thực tế mà nói, mỗi đêm, một phần ba tổng số dân chúng thế giới đi ngủ với cái bao tử trống rỗng. Quý vị cô đơn phải không? Muốn khỏi cô đơn, quý vị hãy làm bạn với người khác. Nếu không ai gọi điện thoại, không ai viết thư cho quý vị, quý vị hãy gọi điện thoại, hãy viết thư thăm hỏi người khác. Quý vị lo lắng cho tương lai của đất nước phải không? Ðó là điều tốt, đất nước này sở dĩ còn đứng vững cho đến ngày hôm nay là nhờ ở những người có lòng quan tâm lo lắng như quý vị. Ðất nước chúng ta đang sống không là một vườn hoa toàn hảo nhưng cũng không phải chỉ toàn là gai gốc. Quý vị hãy dừng lại và suy nghĩ. Tự do vẫn ngự trị trên đất nước này. Quý vị có thể thờ phượng ở nhà thờ mình muốn, bỏ phiếu cho người mình chọn. Quý vị có thể to tiếng chỉ trích chính quyền mà không sợ rằng trong đêm khuya sẽ có người đến gõ cửa hỏi thăm quý vị. Nếu quý vị chán nơi này và muốn đi tới một nước khác để sống, quý vị có trọn quyền tự do ra đi, nơi đây không có một bức tường hay một hàng rào nào cầm giữ hay ngăn cản quý vị.

Cuối cùng, bà Buren viết:

Tôi xin chia xẻ lời cầu nguyện sau đây, quý vị có thể dùng cầu nguyện trước bữa ăn lễ Tạ Ơn: 'Lạy Cha chúng con ở trên trời. Chúng con cảm tạ Chúa về những thức ăn này và nhớ đến những người đang nghèo đói. Cảm tạ Chúa về sức khỏe Chúa ban và nhớ đến những người đang đau ốm. Cảm tạ Chúa về những người bạn trong cuộc đời và nhớ đến những người cô đơn, không bạn bè. Chúng con cảm tạ Chúa về tự do chúng con vui hưởng và nhớ đến những người đang sống trong nô lệ, thiếu tự do. Xin cho những điều chúng con nhớ đến hôm nay sẽ giúp chúng con biết phục vụ người khác, và biết dùng những ơn lành Chúa ban để chia xẻ với người khác. A-men.

Kính chúc quý vị một lễ Tạ Ơn vui vẻ và đầy ý nghĩa.

Minh Nguyên
Chương Trình Phát Thanh Tin Lành

Từ khóa: n/a

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn