19:18 EDT Thứ hai, 18/06/2018

Tin Tức

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 32

Máy chủ tìm kiếm : 1

Khách viếng thăm : 31


Hôm nayHôm nay : 2862

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 79628

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 6883458

Trang nhất » Dưỡng linh » Văn - Thơ - Nhạc

NGƯỜI CHA CỦA TÔI

NGƯỜI CHA CỦA TÔI

Tôi viết bài thơ tặng người cha của tôi Nơi Thiên đàng Nhớ người nên tôi viết Dẫu ngôn từ là tín hiệu lẻ loi và đơn chiếc.

Thơ: Tình Quê

Thơ: Tình Quê

Tình quê một buổi trưa hè Âù ơ! tiếng mẹ tiếng ve trộn mùa Nhuộm vàng cánh lá me chua Bàng rơi về cội sân ngoài nắng duyên.

Thơ: THIÊN CHÚA LÀ TÌNH YÊU

Thơ: THIÊN CHÚA LÀ TÌNH YÊU

"Ai chẳng yêu, thì không biết Đức Chúa Trời; vì Đức Chúa Trời là sự yêu thương. Lòng Đức Chúa Trời yêu chúng ta đã bày tỏ ra trong điều nầy: Đức Chúa Trời đã sai Con một Ngài đến thế gian đặng chúng ta nhờ Con được sống". I Giăng 4:8-9.

Thơ: Hạ Vàng

Thơ: Hạ Vàng

Nồng nàn nắng nhuộm làng quê. Trên cành ve gọi hè về bạn ơi! Bút nghiêng đèn sách một thời Nghỉ yên ba tháng trong đời học sinh.

Câu Chuyện Về Hai Người Thợ Hớt Tóc

Câu Chuyện Về Hai Người Thợ Hớt Tóc

Lời mở đầu: Philip Yancey là một nhà văn Cơ-đốc nổi tiếng, với số sách khoảng 14 triệu được ấn hành, phổ biến và được chào đón nồng nhiệt khắp nơi trên thế giới.

Thơ: THÁNH LINH LAI GIÁNG

Thơ: THÁNH LINH LAI GIÁNG

Cưỡi mây gió về trời cao vinh diệu Bên ngôi Cha muôn triệu sứ tôn thờ Vinh quang thay! Ngôi hai Chúa từ nay Nọc sự chết đọa đày đâu còn nữa.

Thơ: THÁNG NĂM DÀNH CHO MẸ

Thơ: THÁNG NĂM DÀNH CHO MẸ

Chín năm rồi mẹ đi vào cõi Chúa Căn nhà xưa mái ngói ngả rêu phong Ký ức con còn in hình bóng mẹ Thoáng đâu đây lặng lẽ dáng mẹ hiền.

Thơ: NẮNG THÁNG NĂM

Thơ: NẮNG THÁNG NĂM

Tháng năm “con nắng” hanh vàng! Cho ngày Lễ Mẹ rộn ràng trang thơ Người đi từ ấy đến giờ… Hồn con lắm lúc ngẩn ngơ ra vào.

Thơ: DÒNG SÔNG LINH

Thơ: DÒNG SÔNG LINH

Lòng đau thương con nhớ về dĩ vãng Chạy theo đời phù phiếm áng mây trôi Xa lánh Chúa gieo bao điều tội lỗi Tâm hồn con thực thụ đứa con hoang.

Thơ: TRỞ VỀ

Thơ: TRỞ VỀ

Cha ơi! con trở về đây Qua bao ngày tháng xa bầy đi hoang Tưởng đời là giấc mộng vàng Ngờ đâu con đã lang thang vô hồn.

Thơ: Chúa Của Con

Thơ: Chúa Của Con

Khi cô thế con tựa vào chính Chúa, Lúc nghèo hèn Ngài là chốn nương thân, Cơn bão táp thổi tung đời bất hạnh, Chúa là nơi trú ẩn lúc nao sờn.

Thơ: Vinh Hiển Đức Chúa Trời

Thơ: Vinh Hiển Đức Chúa Trời

Từng trời vinh hiển Danh Ngài, Thế gian hùng vỹ trải dài lạ thay, Mọi điều trên vũ trụ này, Là do tay Chúa sáu ngày tạo ra!

Thơ: Tháng Tư Ơi

Thơ: Tháng Tư Ơi

Tháng tư em đã đi rồi! Mình ta ở lại núi đồi thênh thênh Tháng tư màu nắng êm đềm Phớt hồng ngọn cỏ dịu êm hương đồng.

Thơ: ĐƯỜNG VỀ PHỤC SINH

Thơ: ĐƯỜNG VỀ PHỤC SINH

Từ Gô-tha ta về thăm thạch mộ! Chúa chết rồi, yên nghỉ mấy ngày qua Chân ta đi rã rời… thương Chúa quá..! Nấm mồ sâu hoang vắng tiếng chim ca.

Thơ: CHÚA CHẾT VÌ TÔI

Thơ: CHÚA CHẾT VÌ TÔI

Chúa chết vì tôi… chết kia rồi! Mấy nghìn năm sử đã dần trôi Song lời Kinh Thánh chẳng đổi dời Chúa quá yêu tôi… yêu muôn đời.

ĐƯỜNG LÊN GÔ-GÔ-THA

ĐƯỜNG LÊN GÔ-GÔ-THA

Làm môn đệ hỡi người trong thiên hạ! Bước theo Ngài lượng giá Gô-gô-tha Chân vấp ngã, mồ hôi tuôn lã chã Đường ta đi gót lạ… mòn sỏi đá.

Thơ: ĐỒI VẮNG

Thơ: ĐỒI VẮNG

Màn đêm xuống… Đây khu vườn quạnh quẽ! Ghết-sê-ma lặng lẽ giữa muôn trùng Hát thơ Thánh Giê-xu cùng môn đệ Bước vào vườn cầu nguyện để tương giao.

Thơ: Giọt Lệ Sầu

Thơ: Giọt Lệ Sầu

Giê-xu hỡi! vì sao Ngài chịu chết? Là con Trời tình nguyện đến thế gian Ba mươi ba năm nếm cảnh cơ hàn Ban Chân lý – Bình an và Hy vọng.

Thơ: PHỤ NỮ TIN LÀNH

Thơ: PHỤ NỮ TIN LÀNH

“Duyên dáng thường giá trả Sắc đẹp cũng tàn phai. Nhưng ai kính sợ Chúa Sẽ được ca ngợi hoài,

Thơ: Theo Dấu Chân Ngài

Thơ: Theo Dấu Chân Ngài

Trên đời có những dấu chân, Của người tài giỏi, vĩ nhân một thời. Khôn ngoan, thông sáng tuyệt vời, Bao người ngưỡng mộ, bao lời tán dương.


Các tin khác

1, 2, 3 ... 35, 36, 37  Trang sau