01:43 ICT Thứ ba, 29/11/2022

Tin Tức

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 36

Máy chủ tìm kiếm : 3

Khách viếng thăm : 33


Hôm nayHôm nay : 657

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 263805

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 18279828

Trang nhất » Dưỡng linh » Văn - Thơ - Nhạc

Tùy bút: THU ĐÃ VỀ CHƯA?...

Thứ ba - 02/08/2022 10:16
Tùy bút: THU ĐÃ VỀ CHƯA?...

Tùy bút: THU ĐÃ VỀ CHƯA?...

“Ấp úng không ra được nửa lời Tình thu bi thiết lắm thu ơi!” Hàn Mặc Tử
Tùy bút: THU ĐÃ VỀ CHƯA?...
 
“Ấp úng không ra được nửa lời
Tình thu bi thiết lắm thu ơi!”
Hàn Mặc Tử

 
     Thời khắc này mùa thu chầm chậm đến gõ cửa, mặc cho những cái nắng nóng ngột ngạt ở phương nam xứ Sài thành là điều hiếm hoi, nhưng thỉnh thoảng về tối có những làn mưa thật mỏng càng về khuya không khí thêm dịu nhẹ. Ai có tâm hồn yêu thích mùa thu mới để lòng chú tâm, riêng tôi khi mọi người trong gia đình chìm trong giấc ngủ, chỉ còn lại tiếng tích tắc thật khẽ của nhịp kim đồng hồ treo tường, hay tiếng tặc lưỡi của con thạch sùng trên trần nhà, hoặc tiếng gió êm êm của máy điều hòa thổi trong đêm, ấy là lúc tôi lặng lẽ đẩy khẽ cánh cửa, vén bức rèm bước ra hiên cửa nhà nhìn con hẻm hun hút, ánh đèn neon sáng choang soi rõ mặt đường lót gạch nền hoa sạch sẽ làm sao. Cái vắng vẻ thật êm đềm tĩnh lặng đem lại cho tôi một cảm giác dễ chịu và cứ thế dư âm hoài niệm xưa ùa về mang theo mênh mông những nỗi nhớ!...

     Thành ra thu đã về đây!... và ở đây thì không có “Cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ” càng không có “Mùa hoa sữa về thơm từng cơn gió. Mùa cốm xanh về thơm bàn tay nhỏ phố sữa vỉa hè thơm bước chân qua”...

     Có chăng mùa thu tại nơi tôi đang sống, dọc theo bờ sông kênh từ cầu Gò Dưa chảy vào, lác đác những cây sa kê to cao lá xanh mươn mướt, lác đác có những chiếc lá vàng rơi rụng trên vệ đường, rồi chúng cuốn theo chiều gió, như mang theo tất cả quá khứ xa xăm của một thời vụng dại. Giòng sông kênh thủy triều lên xuống theo chu kỳ của con nước, những mảng lục bình cứ lờ lững trôi đi biền biệt, chúng vô tư bình yên tự tại để rồi những nụ hoa xanh tím biếc êm ả thả hồn trên mặt nước xanh rêu...
     ...
     Không biết tôi yêu mùa thu tự bao giờ, ngay từ nhỏ mỗi khi nhìn những chiếc lá vàng rơi rụng đâu đó, cũng làm lòng tôi xao xuyến, một thoáng bâng khuâng xa vắng hiện về. Bài "Tôi đi học" của Thanh Tịnh trong một truyện ngắn ngày xưa cũng gần nửa thế kỷ nhưng tôi đã thuộc làu:

     “Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường…

     …Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh. Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn”.

     Năm hai của bậc Trung học Đệ I cấp tôi thuộc làu bài tùy bút Cảm Thu của thi sĩ Đinh Hùng:

     “Thu năm nay, tôi lại đi trên con đường vắng này nghe từng chiếc lá rơi trên bờ cỏ nước trong như một cặp mắt tuyệt vời. Những cây liễu xanh đứng buồn như những nàng cung nữ thời xưa, và trong vườn nhà ai thấp thoáng, hoa phù dung nở trắng như một linh hồn còn non trẻ...

     Tôi nhớ một người lữ khách nào xưa, ra đi từ một mùa thu... Thế rồi cũng một mùa thu trở lại những bước đầu tiên trên con đường bạn, mắt buồn như nước, mảng tìm hồn mình hiu hắt trong hồn thu mới”...

     Tự mình lẫm nhẫm độc thoại tưởng chừng như một kẻ mộng du, bỗng dưng nhớ lại mùa thu năm trước của Chế Lan Viên:
 
“Ai đâu trở lại mùa thu trước
Nhặt lấy cho tôi những lá vàng
Với cả hoa tươi muôn cánh rã
Về đây đem chắn nẽo xuân sang”...

 
     Chiều đó, những cơn mưa lê thê hiu hắt do ảnh hưởng áp thấp ngoài biển đông, không gian ảm đạm một màu, tôi thơ thẩn nhìn cây vú sữa to cao cành lá sum suê trước sân nhà mà lòng bâng khuâng một điều gì đó, xa vắng lắm, mơ hồ lắm, và cũng miên man vô cùng...

     Mùa thu đến! nỗi buồn về…

     Thế rồi mùa thu cũng ghé qua đây và mang theo những yêu thương của một thời đã xa xôi và cũ kỹ. Mùa thu lạ lắm, xơ xác mà thanh yên, vàng vọt mà bình lặng, lạ lùng khó tả, khiến cho con người ta cũng có nhiều biến động trong tâm hồn. Nhiều người nói mùa thu buồn, nhưng những người nói mùa thu buồn đều là những người yêu mùa thu cả, không lẽ họ yêu nỗi buồn, yêu cái màu vàng hoang tàn ấy?...
     ...
     Còn tôi!
     Tôi yêu mùa thu, vì mùa thu có lá vàng rơi rụng, nhìn những chiếc lá lảo đảo trong ánh hoàng hôn tím nhạt, lòng tôi lại cứ dậy lên nỗi niềm nhớ nhung xa vắng, bâng khuâng một điều gì đó, thật miên man khó tả, và trong sâu thẳm tôi chợt nhớ ra mấy câu thơ của một thi nhân Cơ-đốc:
 
“Bâng khuâng nắng thu vàng trên lá
Buồn lên tầng mây trắng giang hồ
Nghe con chim hót sao buồn quá
Chạnh lòng nhớ câu hát mẹ ru!”...

     và mùa thu trong tôi vẫn là:
     Nó quyến rũ và mơ màng, mang theo cái thanh âm dìu dặt và êm đềm. Nó còn lắng đọng trong tâm khảm những hoài niệm tuổi xuân thì, dắt đưa hồn tôi trở về ký ức xa xăm tự thủa nào!...
     và...
     Tôi yêu Đấng tạo hóa, Đấng đã làm nên một mùa thu diễm tuyệt trong mỗi một cuộc đời Cơ-đốc nhân!
     Thay lời muốn nói!

     Kinh thánh ít nói về mùa thu, tôi tìm thấy vài câu rất ý nghĩa, hy vọng mùa tháng tám đang đến, chấm dứt những ngày nắng hạn khô hanh, dịch bệnh u uẩn ngột ngạt vô cùng. Ta hớn hở vui mừng đón nhận ơn thương xót từ Thượng Đế, đón nhận cơn mưa phước hạnh từ trời làm tươi mát đất đai, đượm nhuần cây cỏ và lòng người an yên. Hy vọng mùa thu này sẽ đem lại nét đẹp cố hữu đích thực của nó, đuổi tan mầm mống dịch bệnh, phục hoạt cuộc sống nhân sinh. Nàng thu diễm tuyệt xin Đấng tạo hóa ban ân sủng khoát lên chiếc áo cho muôn loài dáng thu kiều diễm thanh tao:

     “Nếu anh chị em trung tín vâng giữ các điều răn tôi truyền lại cho anh chị em hôm nay, tức là hết lòng hết linh hồn kính yêu Chúa, Đức Chúa Trời của anh chị em và phục vụ Ngài, Ngài sẽ cho mưa xuống trên xứ đúng mùa, cả mưa vào mùa thu lẫn mưa vào mùa xuân để anh chị em thu hoạch hoa màu, rượu mới và dầu.

     Ngài cũng cho cỏ xanh tốt ngoài đồng để nuôi gia súc, và anh chị em sẽ được ăn uống thỏa thích”.Phục-truyền 11:13-15 Bản Dịch Mới.
 

Tác giả bài viết: Hồ Thi Thơ - Thu 2022.

Những tin cũ hơn