Thơ: Biết Mình

Thơ: Biết Mình
Đời nhiều lúc tưởng rằng đã đủ Lắm bạc tiền lắm cảnh ngao du, Lòng vẫn thấy thiếu nghèo trống rỗng, Quá tham lam dẫn tới lao tù.






BIẾT MÌNH
 
Đời nhiều lúc tưởng rằng đã đủ

Lắm bạc tiền lắm cảnh ngao du,

Lòng vẫn thấy thiếu nghèo trống rỗng,

Quá tham lam dẫn tới lao tù.

Đời nhiều lúc tưởng mình là lớn

Cõi hồng trần chẳng có ai hơn!

Lòng tự phụ khiến người ghen ghét

Mãi cô đơn bao kẻ căm hờn.

Đời nhiều lúc tưởng mình tất cả,

Quên bạn bè quên cả mẹ cha.


Sống ích kỷ mưu tìm lạc thú

Người thân yêu cũng phải lánh xa.

Đời sẽ phúc biết mình sẽ thiếu

Thiếu niềm tin thiếu rất nhiều điều.

Không tin Chúa không yêu đồng loại

Chống nghịch Ngài chống cả mẹ cha.

Người sẽ mến nếu mình khiêm hạ,

Sống chân thành tình nghĩa thiết tha.

Luôn ban phát những gì mình có

Mãi trung thành hầu việc Chúa Cha.

 
Mục sư Nguyễn Hiền