Thơ: Dâng Lên Ngài

Thơ: Dâng Lên Ngài
Trong cô đơn con một mình nhớ Chúa, Chỉ có Ngài là Ðấng chẳng chịu thua, Biết con hư, làm tội lỗi chẳng vừa... Nhưng lần nữa, Ngài đưa bàn tay cứu!





Dâng Lên Ngài...


Trong cô đơn con một mình nhớ Chúa, 
Chỉ có Ngài là Ðấng chẳng chịu thua, 
Biết con hư, làm tội lỗi chẳng vừa... 
Nhưng lần nữa, Ngài đưa bàn tay cứu! 

Ôi cứu Chúa, Ngài là Cha vũ trụ, 
Là Yêu Thương, là gió mát mùa thu, 
Là Bình An, trong cám dỗ ngục tù, 
Là Hy Vọng, khi con gần gục ngã! 

Nếu đời con, còn có những nụ hoa, 
Thì con xin dâng trọn hết cho Ngài, 
Ðể lòng con trong khoảng đời còn lại, 
Làm sáng danh và đẹp ý cho Ngài! 

Tiểu Minh Ngọc]
Nguồn: vietchristian.com