Thơ: Điều Bình Thường
- Thứ ba - 10/05/2016 21:10
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
Điều bình thường!
Rất nhiều lần em hỏi
Sao anh lại yêu em?
Anh cười nụ cười duyên
Cớ sao lại hỏi mãi?
Em chỉ là cô gái
Bình thường chẳng đẹp xinh
Cớ sao anh tận tình
Đi bên em mãi thế?
Anh chỉ nụ cười nhẹ
Có lý do chi đâu
Anh đã yêu đậm sâu
Điều bình thường ấy đấy
Bình thường khi thức dậy
Có em chúc ngày vui
Trưa lại thấy em cười
Bên bàn ăn nhiều món
Tối về em ra đón
Bằng ánh mắt yêu thương
Thế mà bảo bình thường?
Làm sao anh không mến?
Mình nguyện sẽ cập bến
Của riêng chúng ta thôi
Chúa chăm lo trọn đời
Cho tình chúng ta mãi
Cho dầu cứ hỏi lại
Anh vẫn đáp thế thôi
Anh yêu em nhất đời
Bởi điều bình thường ấy!
Hoa Dã Quỳ
Rất nhiều lần em hỏi
Sao anh lại yêu em?
Anh cười nụ cười duyên
Cớ sao lại hỏi mãi?
Em chỉ là cô gái
Bình thường chẳng đẹp xinh
Cớ sao anh tận tình
Đi bên em mãi thế?
Anh chỉ nụ cười nhẹ
Có lý do chi đâu
Anh đã yêu đậm sâu
Điều bình thường ấy đấy
Bình thường khi thức dậy
Có em chúc ngày vui
Trưa lại thấy em cười
Bên bàn ăn nhiều món
Tối về em ra đón
Bằng ánh mắt yêu thương
Thế mà bảo bình thường?
Làm sao anh không mến?
Mình nguyện sẽ cập bến
Của riêng chúng ta thôi
Chúa chăm lo trọn đời
Cho tình chúng ta mãi
Cho dầu cứ hỏi lại
Anh vẫn đáp thế thôi
Anh yêu em nhất đời
Bởi điều bình thường ấy!
Hoa Dã Quỳ