Thơ: KHI TÔI QUỲ NƠI CHÂN CHÚA
- Thứ sáu - 27/07/2018 20:29
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
KHI TÔI QUỲ NƠI CHÂN CHÚA
Khi tôi quỳ nơi chân Chúa yêu thương!
Đường trần gian lắm cạm bẫy ưu tư
Đường thập tự tôi giã từ thuở ấy
Xa lánh Ngài… phiêu bạt mấy phố phường.
Khi tôi quỳ nơi chân Chúa yêu thương!
Ngài nhìn tôi trong ánh mắt nhơn từ
Rộng vòng tay khi tôi còn viễn xứ
Về đây con Ta tha thứ nhưng không.
Khi tôi quỳ nơi chân Chúa yêu thương!
Chúa vỗ về an ủi lời khiêm nhường
Ta yêu con quản chi đường thập giá
Chết vì con Ta đã trả xong rồi.
Khi tôi quỳ nơi chân Chúa yêu thương!
Ẵm bồng tôi qua đèo dốc dặm trường
Đưa tôi về nơi bến đổ an khương
Tình yêu Chúa ai đo lường thẩm thấu?
Khi tôi quỳ nơi chân Chúa yêu thương!
Ngài dìu tôi, cứu tôi tận cuối đường
Ban ma na ngày ngày tôi thỏa thích
Nước suối trong với đồng cỏ xanh rờn.
Khi tôi quỳ nơi chân Chúa yêu thương!
Ngài che tôi trụ mây khi nắng bỏng
Lúc đêm trường bằng trụ lửa sáng choang
Tôi vững bước đến Si-ôn đẹp đẽ.
Khi tôi quỳ nơi chân Chúa yêu thương!
Lửa tình yêu đốt lên... Vườn năng tưới
Cho tình Ngài sưởi ấm tấm lòng đơn
Dòng lệ đổ vùi chôn bấy tủi hờn.
Khi tôi quỳ nơi chân Chúa yêu thương!
Để chứng quyết bởi tình Ngài muôn thuở
Hỡi lòng nầy! nức nỡ nỗi niềm đau
Ôi lạy Chúa! nhiệm mầu nguồn ân sủng.
Khi tôi quỳ nơi chân Chúa yêu thương!
Một bài thơ ngập tràn trong tâm tưởng
Thành đài hoa kính dâng Chúa ngát hương
Khi tôi quỳ nơi chân Chúa yêu thương.
Hồ Galilê - Hạ 2018.