04:04 ICT Thứ sáu, 07/05/2021

Tin Tức

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 28

Máy chủ tìm kiếm : 1

Khách viếng thăm : 27


Hôm nayHôm nay : 2448

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 51811

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 13121192

Trang nhất » Dưỡng linh » Văn - Thơ - Nhạc

Bài Mới

Nhịn Nhục Trong Vâng Phục

Nhịn Nhục Trong Vâng Phục

Kinh Thánh: Mác 15:16-20 Câu gốc: “Người đã bị người ta khinh dể và chán bỏ, từng trải sự buồn bực, biết sự đau ốm, bị khinh như kẻ mà người ta che mặt chẳng thèm xem; chúng ta cũng chẳng coi người ra gì” (Ê-sai 53:3).

Xem tiếp...

MẸ TÔI

Thứ tư - 17/03/2021 15:13
MẸ TÔI

MẸ TÔI

Một người phụ nữ nhỏ xinh, dịu dàng, đoan thục xen lẫn chút gì đó gan lỳ, bướng bỉnh như một đóa hồng đầy gai và kiêu hãnh. Vậy mà hôm nay đứng bên em tôi mới hiểu, những mạnh mẽ, gan góc thường ngày chỉ là vỏ bọc bên ngoài của một người mẹ dịu hiền, dễ xúc động dành trọn tình yêu cho con.


MẸ TÔI
 

   Em!
 

   Tôi hay thường gọi em như thế.
 

   Một người phụ nữ nhỏ xinh, dịu dàng, đoan thục xen lẫn chút gì đó gan lỳ, bướng bỉnh như một đóa hồng đầy gai và kiêu hãnh. Vậy mà hôm nay đứng bên em tôi mới hiểu, những mạnh mẽ, gan góc thường ngày chỉ là vỏ bọc bên ngoài của một người mẹ dịu hiền, dễ xúc động dành trọn tình yêu cho con. 
 

   Trong cái nắng chiều vàng rộm cuối xuân, dáng em thật nhỏ bé làm sao. Khi em đến thăm con gái thân yêu của mình, nơi mộ phần u tịch, nơi bao người đến rồi đi trong lặng lẽ, bờ vai em rung lên khe khẽ, nước mắt lăn dài trên má, lời thỏ thẻ của em thấm đẫm nỗi niềm. Có lẽ em đang hỏi Chúa tại sao lại để bao việc xảy đến trên cuộc đời em, Ngài có thấu hiểu nỗi đau em đang mang không, tại sao lại đem đứa con gái bé bỏng rời xa khỏi cuộc đời em, dường như Ngài cất hết mọi thứ mà em đang có. Tại sao, tại sao và tại sao lại như vậy. Em buồn và giận Ngài lắm.
 

   Tôi nhìn em mà lòng nặng trĩu, muốn ủi an em, muốn nâng đỡ em nhiều lắm. Nhưng biết nói gì đây khi tôi không phải là một người Mẹ. Tôi lặng thinh thầm nguyện với Chúa, xin Ngài đến với em ngay lúc này để vỗ về em, lau khô đi dòng nước mắt, Ngài nắm lấy tay em, dìu em đi qua những sóng gió của cuộc đời mà lắm lúc em tưởng mình là một Ma-ra với những chuỗi ngày đau thương, cay đắng, lắm lúc tưởng chừng như mất đi tất cả. Tôi xin Chúa thêm sức cho em để bước chân em vững mạnh bước lên chốn cao hơn. Em hãy đem những buồn đau, thương tổn, thất bại đến với Chúa để Ngài thiêu đốt nó bên ngọn lửa thiêng của Ngài và cũng hãy đem những sự vui mừng, ngợi khen, cảm tạ làm của lễ Bình an dâng lên Chúa. Dâng cho Ngài mọi lời khẩn cầu, mọi khao khát, hãy hết lòng tìm kiếm Ngài thì em sẽ được thỏa vui trong tình Ngài, em sẽ không còn là Ma-ra nữa mà sẽ là một Na-ô-mi ngọt ngào trong nhà của Chúa. Sẽ luôn là như vậy em nhen.
 

   Nhìn em ôm con vào lòng với niềm hạnh phúc vẹn nguyên, tôi mừng cho em.

   Nhưng sao khóe mắt tôi lại cay. Bởi tôi cũng là một người con xa mẹ đã bao năm rồi, thiếu đi tình thương chở che chăm sóc của mẹ. Lắm lúc tôi thấy mình thật nhỏ nhoi, lạc trôi giữa dòng đời cuộn chảy... Tôi "thèm" được gọi hai tiếng Mẹ Ơi...
 

   Tôi ước được nghe mẹ rầy la như thuở nào. Mỗi khi tôi về thăm nhà bà trách yêu "Sao mà mày đi lâu không về thăm mẹ hả con?" và ôm tôi vào lòng như khi tôi còn thơ bé. Ôi cái ôm của tình mẫu tử nó thiêng liêng nồng ấm xiết bao. Dẫu rằng hôm nay cuộc sống đã có nhiều đổi thay. Tôi nay đã không còn thơ dại như thuở xưa, đã lớn khôn trưởng thành thì tôi vẫn mãi là con của mẹ, dẫu rằng mẹ nay đã không còn bên tôi, mẹ đã đi xa, xa mãi rồi.
 

   Cảm tạ Chúa đã cho tôi được làm con của mẹ. Ngài đã ban cho tôi một người mẹ thật tuyệt vời dù mẹ tôi quê mùa, lam lũ với ruộng đồng, một nắng hai sương lo cho đàn con đủ ăn đủ mặc. Tình yêu thương của mẹ dành cho con như biển hồ lai láng lấy chi ví sánh. Tự đáy lòng sâu thẳm tôi muốn hét lên thật to, kêu lên thật lớn "Mẹ ơi, con yêu mẹ, con nhớ mẹ xiết bao!"
 

   Cảm ơn Chúa cho con được làm con của mẹ. Con yêu mẹ, bởi một điều giản đơn Mẹ là Mẹ thôi.

 

Tác giả bài viết: CNQ

Từ khóa: n/a

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn