Tám năm rồi Mẹ đi vào cõi Chúa
Căn nhà xưa mái ngói ngã rêu phong
Đáy hồ kia vẫn in hình bóng Mẹ
Thoáng đâu đây lặng lẽ dáng Mẹ hiền.
MẸ - Tháng Năm!
Tám năm rồi Mẹ đi vào cõi Chúa Căn nhà xưa mái ngói ngã rêu phong Đáy hồ kia vẫn in hình bóng Mẹ Thoáng đâu đây lặng lẽ dáng Mẹ hiền.
“Mẹ đi rồi trời sớm nắng chiều mưa Con đơn lẻ ra vào khi sớm tối Mẹ hiền hỡi ra đi sao quá vội! Đời mây mù con tìm bóng Mẹ đâu?”(1)
Nắng chợt tắt mây chiều nay nhè nhẹ Như bùi ngùi từng sợi để tang ai? Tháng năm về đây bông hồng tặng Mẹ Trên mộ người… dòng lệ lã chã rơi!
Thương nhớ Mẹ… nước mắt chảy đầy vơi! Mẹ nằm đó nhưng chim trời vẫn hót Hoa vẫn nở, nước vẫn reo thánh thót Con biết rằng linh hồn Mẹ thảnh thơi.
Mẹ yên nghỉ nơi nước Trời tiên cảnh Con an lòng công khó Mẹ ngày xưa Bước theo Chúa noi dấu người mãi mãi Giảng Tin Lành đâu ngại những gian nan.
Mẹ ơi Mẹ! chiều nay nghe gió hát Đồi Định An – Điện cao thế giăng giăng Tiếng vi vu heo hút giữa mây ngàn Con hoang tưởng tiếc cung đàn lỗi nhịp.
Lời Chúa phán: Sách Khải Huyền nối tiếp Phước cho người chết trong Chúa vĩnh yên(2) Ngày Chúa đến ngày đoàn viên tao ngộ Vui nào hơn sự sống sổ xướng danh.
Mùa tháng năm màu nắng hạ hanh vàng Hoa phượng nở bên đàng ve thống thiết Lời yêu thương tâm huyết mấy vần thơ Kính dâng Mẹ tạm một thời ly biệt.
Con vẫn sống với những ngày hiển hiện Sáng danh Cha – Thánh thiện ở trên trời Lòng hiếu kính con vẫn chẳng nào vơi Ngày kỷ niệm nhớ ơn người quá cố.
Cảm tạ Chúa! lòng con được thố lộ Một tâm tình độc thoại với Giê xu Đấng làm nên một người Mẹ tuyệt vời Lưu mầm sống trong con dòng sữa Mẹ.
Ghi chú:
(1)Thơ hiền thê: Nguyễn Thị Lan (2) Khải Huyền 14:13