Đang truy cập :
50
•Máy chủ tìm kiếm : 1
•Khách viếng thăm : 49
Hôm nay :
10259
Tháng hiện tại
: 285722
Tổng lượt truy cập : 36809290

“Hầu cho các dân tộc thế gian biết rằng tay của Đức Giê-hô-va là rất mạnh,…” (câu 24a).
Ôi người gieo giống Tin Lành, Ra đi chẳng ngại vuốt nanh thú rừng, Dù cho mưa gió không ngừng, Đôi chân đều bước qua từng xóm thôn...
Ân Ðiển Chúa trên Trời cao vô đổi! Là ban cho, thế giới đã lạc lầm, Cho con người, có thể được thay tâm, Ðược gần gủi, bên Vòng Tay ấm cúng!
Khi cho, ta đã nhận vào, Một nguồn phước hạnh ngọt ngào từ Cha! Hằng ngày chịu khó làm ra, Đồ ăn thức uống để mà ban cho,
Như giọt nước đã rơi trên đồng ruộng, Hay trên đồi, trên núi chốn rừng sâu. Sa mạc khô hay phố xá muôn màu, Anh hiện hữu trên dương trần chốc lát.
Chị ơi vui vẻ lên đi, Cuộc đời ngắn ngủi, có gì mà lo, Lo chi khi đã ấm no, Buồn chi những chuyện gây go khổ mình!
Thời gian vụt tốc như bay, Mới đây mà đã gần ngày cuối năm! Tuổi đời bảy, tám mươi năm, Sống sao an-lạc những năm trên đời?
Dường như chỉ mới hôm qua, Cha tôi đã hỏi tôi: “Bây giờ cảnh gia đình khó khăn quá, con muốn làm chi.” Tôi thưa với Cha tôi: “Thưa Cha, nếu được, xin Cha cho con tiếp tục đi học.”
Nhớ người ta viết vần thơ Người đi khuất nẻo xa mờ chân mây Nửa vòng quả đất vần xoay Gặp nhau từ lúc thơ nầy kết giao.
Chớ nên biếng nhác bạn ơi, Và đừng trễ nải học Lời Chúa ban! Lời Ngài an ủi, bình an, Giải bày, soi sáng, xua tan nghi ngờ!
Có bao giờ anh thấy mình mất mát? Trong việc làm, trong kế hoạch kinh doanh? Trong bán buôn, trong thương nghiệp bất thành, Trong cổ phiếu, rơi nhanh anh thua lỗ?
Người ơi sao mãi bôn ba Ngoài đời khổ sở gây ra đau buồn Sao không đến với nước nguồn Sống đời mãi mãi tràn tuôn an bình
Buổi sớm sương tan trong nắng mai, Thường ngày tôi vẫn ghé qua đây, Ôi chao ! Cảnh vật hoang sơ qúa, Xơ xác cành khô với cỏ gai
Mừng reo vui khúc khải hoàn ca. Cảm tạ ngày vui Hội thánh nhà. Năm ba năm hưởng Ân Thần hựu. Kỷ niệm vui buồn khó phôi pha.
Thật chỉ có, một Tình Yêu cao cả, Hơn núi sông, hơn biển cả đại dương, Hơn bầu trời, hơn triệu tỷ con đường, Đã vượt tới, đỉnh vinh quang tuyệt đối!
Có bao giờ mùa xuân chờ mùa hạ, Có bao giờ nắng hạ đợi thu sang, Và có phải trong mùa đông buốt giá, Khó tìm đâu vẻ đẹp lá thu vàng?
Trong yên lặng, lòng con tìm kiếm Chúa, Vì biết rằng, Ngài thức dậy lâu rồi, Từ trên cao, nơi vinh hiển Ngài ngồi, Đang chờ đón, lắng nghe lời cầu nguyện!
Lá chuyển màu vàng nhạt Mây bàng bạc trên không Xuồng ai trên bến vắng? Nước sông đầy mênh mang.
Muốn đời hạnh phúc vui tươi, Hãy theo năm luật khuyên người dưới đây: Một là phải sống khỏa khuây, Lòng không thù hận với đầy oán ân!
Tạ ơn Chúa Giê-xu đã đến. Tìm cứu con, kiên nhẫn đợi chờ. Con là chi mà Ngài đã đợi? Nhớ tên con, thầm gọi bao lần. " Hãy quay về! Hởi con yêu dấu". "Cha đã mong con bao tháng ngày"
Anh em "yêu mến" lẫn nhau, Ðể cho "Sự Sáng" dạt dào trong ta, Cho ân tình Chúa bao la, Ngày càng thắm thiết gần xa trong mình!