Tôi mơ về một quê hương yêu dấu!
Ê đen xưa nơi Chúa tạo ban đầu
Miền đất hứa bốn mùa cây thạnh mậu
Đơm quả lành ngon ngọt thủa nào xưa.
QUÊ HƯƠNG MẾN YÊU
Mến tặng: Anne Hà – Hà Nội
“Trái lại, họ mong muốn một quê hương tốt hơn, là quê hương ở trên trời, nên Đức Chúa Trời không hổ thẹn khi được gọi là Đức Chúa Trời của họ vì Ngài đã chuẩn bị cho họ một thành phố”. Hê-bơ-rơ 11:16 (BDM)
Tôi mơ về một quê hương yêu dấu! Ê đen xưa nơi Chúa tạo ban đầu Miền đất hứa bốn mùa cây thạnh mậu Đơm quả lành ngon ngọt thủa nào xưa.
Tôi mơ về một quê hương chan chứa! Nơi tình người – Tình Chúa chẳng hề phai Sông lưu ly chảy dọc dài tưới mát Nước trong xanh thơm ngát chốn Thiên đàng.
Tôi mơ về một quê hương sáng láng! Tiếng chim ca sang sảng ở trên cành Chú nai vàng cùng sư tử hòa thanh Chúa ngự giữa nơi Thiên thành cực lạc.
Tôi mơ về một quê hương bàng bạc! Đôi uyên ương dào dạt giữa cơn mưa Muôn thú reo bên con suối trưa hè Từng tia nắng rọi cho đời thơi thảnh.
Tôi mơ về một quê hương lành mạnh! Nơi Thiên thành đâu tật bệnh ốm đau Người người vui ứng hầu ca tụng Chúa Tán mỹ Vua – Đấng đáng được thờ tôn.
Tôi mơ về một quê hương vĩnh tồn! Bóng thời gian dừng lại lúc hoàng hôn Không ban đêm, không mỏi mòn chờ đợi Ánh mặt trời, nguyệt quế cõi phù vân.
Tôi mơ về một quê hương vô tận! Thành phố vui Chúa tạo dựng chu toàn Tường ngọc bích đá hoa cương sang trọng Thành vàng ròng sáng bóng lối pha lê.
Tôi mơ về một quê hương thể chế! Chúa là Vua – Thượng Đế là Thần quyền Dưới chân Ngài vô số những bầy chiên Cùng sấp xuống nguyện thờ Đấng chủ tể.
Tôi mơ về một quê hương chưa hề! Mắt chưa thấy và lòng chưa nghĩ đến Nhưng Ngài yêu, dành cho tôi ân điển Thỏa lòng nguyền thắm thiết bến Quê Hương.