Ngày hôm qua trời thu đan nắng nhạt
Đàn chim vui khe khẽ hát cành cây
Trên tầng cao mây tím vẫn giăng đầy
Từng chiếc lá vàng rơi cây vú sữa
Rụng đầy sân tràn ngập lối qua đường.
THI KHÚC GIAO MÙA
Ngày hôm qua trời thu đan nắng nhạt Đàn chim vui khe khẽ hát cành cây Trên tầng cao mây tím vẫn giăng đầy Từng chiếc lá vàng rơi cây vú sữa Rụng đầy sân tràn ngập lối qua đường.
Mà hôm nay mưa từng sợi vương vương Vắng tiếng chim để vườn Lan quạnh quẽ Xa xa kia cây sầu đông gió nhẹ Đợi đông về thỏ thẻ rặng mù u Khúc giao mùa trời thu đông quyến rũ.
Em xa quê từ dạo ấy mịt mù Nơi xứ lạ có còn thu luyến nhớ Ở nơi đây Đà Nẵng vẫn hồn thơ Dẫu thu tàn và mùa mơ nuối tiếc Đông sẽ về bài ca thi diệu tuyệt.
Trời cuối thu anh nghe lòng biền biệt Như sông về biển cả nước xanh rêu Cơn mưa chiều như quyện nỗi cô liêu Để hồn thơ dặt dìu người lữ thứ Em nghe chăng tiếng sóng triều tư lự.
Anh tặng em người thơ nơi cô lữ Đông sẽ về mục tử đón Hài nhi Em mở lòng Chúa đông Ngài ngự trị Biến lạnh lùng thành con người tri kỷ Cả trời xuân ấm áp mọi lối đi…