Lòng người thường lắm nổi trôi,
Chao qua đảo lại như cây lục bình.
Gió lay hoa tím rung rinh,
Nước dâng đưa đẩy lục bình về đâu !
Bình - An Trong Chúa
Lòng người thường lắm nổi trôi, Chao qua đảo lại như cây lục bình. Gió lay hoa tím rung rinh, Nước dâng đưa đẩy lục bình về đâu ! Lòng sông chỗ cạn, chỗ sâu, Cồn kia, bãi nọ, về đâu lục bình ? Trôi theo con nước vô-tình, Cuốn theo chiều gió…, phận mình bèo trôi !
Mặc thuyền-đời cứ nổi trôi, Trong lòng có Chúa vẫn ngồi an-nhiên. Thỏa vui dù túi không tiền, Vẫn vui dù chịu đảo-điên chất chồng. Và lòng chẳng giống lòng sông Lúc sâu, lúc cạn… Một lòng: yêu nhau. Tâm-linh có Chúa ngự rồi, Đời trôi thì mặc đời trôi. An-bình.