Chúa ra đời nằm trong máng cỏ
Giữa chuồng chiên quán trọ Bê-lem
Mùa đông rét mướt bên thềm
Mục đồng mấy gã thâu đêmchăn bầy.
MÁNG CỎ ĐÊ HÈN
Chúa ra đời nằm trong máng cỏ Giữa chuồng chiên quán trọ Bê-lem Mùa đông rét mướt bên thềm Mục đồng mấy gã thâu đêm chăn bầy.
Bỗng Thiên sứ phán vầy cùng họ: Nầy ta báo Tin Lành nghe rõ Tại thành Đa-vít hôm nay Đấng Giê-Su Christ sanh cho muôn người.
Nầy là dấu các ngươi nhìn nhận Một Nhi hài khăn bọc tấm thân Thiên binh – Thiên sứ rạng ngần Vang vang tấu khúc trên tầng trời thanh.
Sáng danh Chúa – Thiên thành rất cao An bình đất – Ân trạch loài người Mục đồng nghe vậy đến nơi Gặp được Cứu Chúa như lời phán tuyên.
Chính nơi đây chuồng chiên quán trọ Chốn bần hàn Ấu Chúa hạ sanh Yêu ta Thượng Đế cam đành Sai con một đến trong thành Giu-đa.
“Đêm đông lạnh trời thanh êm ả Chuông Thần vang khắp cả năm châu”* Đê hèn máng cỏ đêm thâu Quân vương ngự trị nhiệm mầu cứu ân.
Đã bao lần thần dân thiên hạ… Chối bỏ Ngài, mặc cả khinh chê Lòng ai ủ dột nảo nề? Mở ra tiếp Chúa tràn trề niềm vui.
Chúa chấp nhận con người phủ phục Kẻ kiêu căng Thiên Chúa khước từ Lòng con máng cỏ sầu tư Xin Ngài chiếm hữu bây chừ Chúa ơi!
Chúa là Vua – Cao cả tuyệt vời! Chính thương con – Vua Trời hạ giáng Bài thơ dâng Chúa vinh quang! Đê hèn máng cỏ - Thiên đàng từ đây… Ghi chú: *- Thơ một tác giả khác.