Đang truy cập :
52
•Máy chủ tìm kiếm : 12
•Khách viếng thăm : 40
Hôm nay :
10979
Tháng hiện tại
: 286442
Tổng lượt truy cập : 36810010

“Hầu cho các dân tộc thế gian biết rằng tay của Đức Giê-hô-va là rất mạnh,…” (câu 24a).
Xuân về trên tận rẻo cao Xuân qua hải đảo lao xao gió ngàn Xuân thêm cảm xúc mênh mang Xuân đem hạnh phúc ngập tràn ái ân.
Tạ ơn Chúa Giê-xu, Đấng Christ, Ngài yêu thương, chẳng tiếc thân mình, Giáng trần để cứu chúng sinh, Chết trên thập tự chuộc linh hồn về!
Ngày mai là lễ Giáng Sinh, Giáng Sinh năm 1975, nhưng một chàng sinh viên đại học cô đơn đi lang thang trên đường phố Philadelphia. Ba tuần trước đó, mẹ anh viết thư cho biết cha mẹ không thể giúp anh về thăm nhà Giáng Sinh năm nay.
Tháng Mười Hai lại về Trong cái lạnh tái tê Lòng lâng lâng nhớ lại Câu chuyện tình say mê…
Chúa ra đời nằm trong máng cỏ Giữa chuồng chiên quán trọ Bê-lem Mùa đông rét mướt bên thềm Mục đồng mấy gã thâu đêm chăn bầy.
Tuyết bắt đầu rơi thì Chị Hồng cũng vừa bước đến cửa hàng bán hoa của mình. Chị lấy chìa khóa mở cửa, bước vào tiệm, mở đèn lên, sắp đặt mọi việc để chuẩn bị cho một ngày bận rộn.
Trưa nay không ngủ làm thơ Mười sáu năm đã xa mờ chân mây(1) Thầy đi dạo ấy đến rày Năm năm em trực có ngày nào nguôi.(2)
Ai trói buộc, em vào vòng cương tỏa? Ai giam em, trong rào cản công danh? Ai cột em trong tham vọng đua tranh, Để vất vả, khổ, sầu, đau, tủi, hận ?
Hỡi cổng thiên thành hãy nâng cao, 1 Vinh quang hoàn vũ hãy tụ vào. Ô kìa Cứu Chúa đang ngự đến, Vinh hiển oai quyền lớn biết bao.
Với cả tấm lòng ta vào bếp, Yêu thương phục vụ mãi cho nhau, Mỗi ngày nấu nướng, hai ba bữa, Chè bánh cơm canh, thật ngọt ngào!
Ta cứ tưởng cuộc đời luôn vững chắc, Luôn an toàn, cố đinh khó chuyển lay. Những thành công, thuận lợi sẽ kéo dài, Ta hãnh diện, tự tin và kiêu ngạo.
Em ao ước thấy trăng thu thơ mộng, Thấy ánh vàng, phản chiếu dưới sông xanh. Thấy mây bay, thấy trăng mọc qua cành, Thấy nắng ấm thay cho ngày băng giá.
Cuộc đời lắm lúc nhiều gian khổ, Rối trí lo toan đủ mọi bề, Nhưng vẫn không sao giải quyết được, Mọi điều phiền muộn quá thảm thê!
Hãy tha tội lỗi người ta, Để Cha thiên thượng sẽ tha tội mình! Nếu không thì Chúa buồn mình, Sẽ không tha lỗi ta xin kêu cầu!
Em có nghe gió về mang hơi lạnh! Cuối thu rồi canh cánh trước thềm đông Ngày nắng nhạt đêm về mưa lác đác Để âm thầm gieo hạt nỗi buồn tênh.
Ôi Thượng Đế! - Ngài vĩ đại vô cùng! Con chỉ là cát bụi giữa không trung Nhìn trời cao với muôn nghìn tinh tú Vạn thiên hà trong vũ trụ bao la.
Mắt em xinh đẹp biết bao, Như làn thu thủy, như ao vườn hồng. Đôi mày như dãy núi cong, Bờ mi rung động, rừng thông gió chiều.
Nói sao để Chúa đẹp lòng, Đừng cho miệng lưỡi cuồng ngông nói hoài! Nói sao phước hạnh tháng ngày, Khi cần đối thoại tốt thay cho người!
Đã có bao giờ em ngắm xem? Trời xanh thăm thẳm ánh sao đêm Trăng treo chênh chếch ngả qua thềm Lòng thầm cảm tạ Chúa dựng nên*1
Nước sống từ Lời Chúa cấp ban Ngọt ngào, thỏa mãn vẫn tuôn tràn "Ai khao khát đến cùng Ta uống Nước sống nhưng không hỡi thế nhân."