Đang truy cập :
34
Hôm nay :
10351
Tháng hiện tại
: 285814
Tổng lượt truy cập : 36809382

“Hầu cho các dân tộc thế gian biết rằng tay của Đức Giê-hô-va là rất mạnh,…” (câu 24a).
Ta thường lo lắng cửa nhà, Là nơi tạm trú trải qua cuộc trần. 1 Là nơi an nghỉ dừng chân, Mỗi khi mệt mỏi hồn thân rã rời.
Con, người tội lỗi xấu xa Mà sao Thiên Chúa thiết tha yêu hoài! Gối quỳ cảm tạ Ba Ngôi Thành tâm xưng tội, cúi đầu ăn năn
Giấc ngủ của người làm việc là ngon, mặc dầu người ăn ít hay nhiều... Truyền đạo 5:12a
Mỗi dịp Lễ mừng ngày Quốc tế Phụ nữ 08 tháng 03 nhiều cánh thiệp đẹp đẽ, nhiều gói quà quý giá, những lời chúc hay nhất được trao đổi.
Thuở xưa, có một người kia không làm được điều gì to tát cả, không tiền, không tài và chán nản. Một đêm, người ấy cuối cùng không đủ can đảm để sống thêm, người quyết định đi đến một vực thẳm sửa soạn nhảy xuống.
Chúa cho ta có mắt nhìn, Để thấy cảnh vật quanh mình đẹp thay. Núi sông, rừng biển, mây bay, Trời sao, thiên thể, chuyển xoay không ngừng.
Lòng người thường lắm nổi trôi, Chao qua đảo lại như cây lục bình. Gió lay hoa tím rung rinh, Nước dâng đưa đẩy lục bình về đâu !
Những ngày xuân đã vội vã qua đi, người ta đã bắt tay vào làm việc, một năm mới với nhiều lo toan và những hy vọng, cuộc sống cần lao đã và sẽ đưa con người đi trong giòng chảy của qui luật muôn đời,
Lìa ngôi vinh hiển Chúa giáng trần, Làm người trọn vẹn giữa thế nhân, Ba mươi năm chẵn nghề thợ mộc Sống giữa trần gian…lụy phụ thân,
Chàng dũng sĩ của bầu trời chợt bứt khỏi đường bay của mình, chao nghiêng đôi cánh rộng, phóng vút xuống mặt đất với tốc độ xé gió, nhanh như một mũi tên buông khỏi cung.
Chúng tôi giảng sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời, là sự mầu nhiệm kín giấu, mà từ trước các đời, Đức Chúa Trời đã định sẵn cho sự vinh hiển chúng ta. (I Cô-rinh-tô 2:7)
Tôi yêu quý Hội thánh Ngài Chính là nhà Chúa xưa rày đáng yêu Nhà Ngài vui biết bao nhiêu Tôi ngợi khen Chúa sớm chiều chẳng ngưng.
Tôi muốn tắt nắng đi Cho màu đừng nhạt mất; Tôi muốn buộc gió lại Cho hương đừng bay đi.
*Xuân về én luyện chim bay Muôn hoa khoe sắc đẹp thay vô ngần Nay Hoa Kiều Hiệp Hiếu Thân Chung lòng chung sức hiến dâng cuộc đời
Có chút gió khẽ lay cành mai vàng Chút màng sương khẽ đến thêm nhẹ nhàng Nhà thêm đông lũ nhỏ đã về đến Mặt mừng vui mắt lưng tròng ngồi bên
- Có ai đó không? Cứu với… Người con gái ngã xe giữa phố Sài Gòn, bên tai cô văng vẳng tiếng ai đó kêu cứu… Trong cơn mê man, cô thấy hình bóng mẹ xoa đầu cô, ôm cô vào lòng, cười với cô như những ngày thơ bé.
Đêm nay, anh của nó lại say… Từ đằng xa, nó đã nghe tiếng xe nổ ình ịch, loại xe Win của cánh đàn ông thích cảm giác mạnh. 23 giờ 50, cả xóm trọ im ắng, chỉ còn nghe tiếng động cơ mỗi lúc một gần phòng nó.
Anh yêu xanh thẳm nền trời Thiên thanh màu áo một thời tuổi hoa Anh yêu màu biển hiền hòa Dập dềnh sóng vỗ là đà cánh âu.
Chiều Chúa nhật gia đình ra ngoài ăn tối, sau đó đến siêu thị Wal-mart mua vài vật dùng. Giữa chốn đông người, đèn hoa lấp lánh, siêu thị hoành tráng Giáng Sinh và giao mùa, nhạc véo von hơi ấm Giáng Sinh còn đâu đó.
Tình yêu đã đến từ Trời, Ban đầu sáng thế, trong đời chúng ta! Tình yêu Đấng Christ bao la, Vì yêu mà chết bởi ta lạc đường!