Đông rét ngủ lê thê mưa ủ dột
Người co ro luẩn quẩn mãi trong nhà
Cây sầu đông góc vườn ai trụi lá?
Tàu đi rồi để sân ga quạnh quẽ.
CHO NẮNG XUÂN VỀ
Đông rét ngủ lê thê mưa ủ dột Người co ro luẩn quẩn mãi trong nhà Cây sầu đông góc vườn ai trụi lá? Tàu đi rồi để sân ga quạnh quẽ.
Rồi một sáng tinh mơ tia nắng lạ Xuyên qua rèm ta cứ ngỡ xuân sang Trên chòi rơm con chích chòe sang sảng Gọi xuân về tia nắng ấm mơn man!
Cảm tạ Chúa sáng nay xuân lãng đãng Trước sân nhà thấp thoáng nụ vàng mai Nó thẹn thùng như nàng dâu mới cưới. Ta bồi hồi âm hưởng tuổi hoa niên.
Trời trong xanh cánh én liệng chao nghiêng Chào xuân mới ngày đoàn viên tao ngộ Xếp bôn ba sinh kế trở về nhà. Họp lại đây dâng lời ca xuân mới:
“…Ngày giờ qua qua qua dường như tên bắn chóng quá Nước chảy ra…bóng cũ xa… Kìa một năm qua đâu còn lựa giây phút nấn ná Cảnh cũ qua…hết thảy qua Kìa tân xuân đến kia, chim ca hoa nghinh Khắp non sông báo tin bình minh Cùng nhau ta sống vui trong ơn quang vinh Chúc cho nhau khúc ca vĩnh sinh…”(*)
(*)Lời 1 Bài Thánh ca số 509 NGÀY GIỜ QUA của cố Mục Sư Ông Văn Huyên nguyên Hội trưởng Hội Thánh Tin Lành Việt Nam (MN) sáng tác năm 1950.