Đang truy cập :
101
•Máy chủ tìm kiếm : 1
•Khách viếng thăm : 100
Hôm nay :
9474
Tháng hiện tại
: 284937
Tổng lượt truy cập : 36808505

“Hầu cho các dân tộc thế gian biết rằng tay của Đức Giê-hô-va là rất mạnh,…” (câu 24a).
Nắng ấm ban mai tràn về, lùa qua ô cửa sổ. Tiếng chim ríu rít gọi nhau trên mái nhà làm cho Quân thức giấc. Cuộc gặp gỡ tình cờ với cô gái kia cứ hiện ra trong trí của Quân như một khúc phim.
“kính koong... kính koong” Tiếng chuông cửa sau chín giờ đêm làm Chị xốn xang. Thường thì giờ nầy các ngôi nhà trong khu vực nơi Chị ở đã lần lượt tắt đèn đi ngủ. Ba đứa nhỏ cũng đã ngủ rồi, chỉ còn Chị đang ngồi khâu lại một vài cái quần sút chỉ của đám nhỏ.
Ve đã gọi hè về bên triền núí Rặng liễu gầy uốn gió... tím hoa mua Suối nước reo... dìu dặt từng cơn gió Như thì thầm cùng mẹ dưới mộ bia!
Cây bằng lăng trước sân nhà tôi bắt đầu lấm tấm những cành hoa tim tím. Màu tím yêu thương, tím gợi nhớ, tím đợi chờ… Tôi yêu màu tím man mác, nhè nhẹ của loài hoa ấy.
Khi đối diện, nan đề không giải quyết, Em nhìn về, hướng tiêu cực buông xuôi. Em cho rằng, hoàn cảnh vô vọng rồi, Em ủ rũ, trong buồn đau khóc lóc.
Ba ngày chết nằm trong mộ địa Duy chính Ngài… Christ đã phục sinh Tàn đêm yên tĩnh thình lình Mờ sương đất chuyển rung rinh ô kìa!
Chúa sống lại ban ta niềm hạnh phúc! Xua u sầu buồn bực với âu lo Chúa sống lại như vầng trăng sáng tỏ Đêm qua rồi ló dạng ánh dương mai.
Thế gian không biết ơn Trời, Sinh lòng tăm tối, sống đời dối gian. Ngàn xưa nhân thế còn đang: Chối từ Thượng đế, đã ban Con Trời.
Người đã chết giữa trưa hè nắng cháy! Thân treo trên cây gỗ máu còn tươi Cùng hai tên tướng cướp, người ở giữa Xuyên hông Người ngọn giáo nào ái ngại!
Mùa thương khó về đây con chạnh nhớ! Một chặng đường đau khổ Chúa trải qua Đêm Ghếch-sê - đồi Ô-li quạnh quẽ Người nguyện cầu máu đỏ từng giọt rơi.
Đời sống giống hạt lúa mì, Được chôn xuống đất đến khi nảy mầm, Chúa Cha thật quá uyên thâm, Vỡ tung vỏ bọc nức mầm xanh tươi.
Tháng tư em đã đi rồi! Mình ta ở lại núi đồi thênh thênh Tháng tư màu nắng êm đềm Phớt hồng ngọn cỏ dịu êm hương đồng.
Có lần cô và anh tranh cãi. Cô bảo dưới thân phận là một con người, thì con đường lên đồi Gogoltha nơi Chúa chịu đóng đinh là con đường dài, bởi vì giữa sự sống và cái chết là một sự dằng co phức tạp và mãnh liệt nhất.
Bài hát kêu gọi thân hữu tin nhận Chúa
Lòng tôi đầy tràn những lời tốt Tôi nói lời thơ ca vịnh Ngài Linh Chúa xức dầu lòng cảm động Môi tôi thuật lại những lời này.
Ai dám cản hỏa diệm sơn phun lửa ? Ai dám ngăn sức mạnh của sóng thần ? Ai chặn đường sông nước thủy triều dâng ? Ai đối kháng cơn cuồng phong bão tố ?
Lìa ngôi vinh hiển Chúa giáng trần, Làm người trọn vẹn giữa thế nhân, Ba mươi năm chẵn nghề thợ mộc Sống giữa trần gian…lụy phụ thân,
Hãy đứng vững và để nó tự xóa đi. Một câu đơn giản nhưng giúp bạn vượt qua những tình huống khó khăn trong những quan hệ cá nhân.